Xác Thuyền Không Bến - Chương 9
Bóng đèn đổ ngược.
Lâm Túc nhìn chằm chằm vào hiện tượng trước mắt. Ngọn lửa vàng vẫn cháy — nhỏ, run rẩy như hơi thở của người sắp chết — nhưng cái bóng nó hắt ra không đổ về phía mũi thuyền như mọi đêm. Nó đổ về phía cậu. Về phía cái đầu đang cúi xuống, tóc ướt nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Cái bóng không hình người. Nó là một khối méo mó, dài ngoẵng, có mười ngón tay nhọn xòe ra hai bên như nan quạt.
— Anh Túc, đừng nhìn nữa.
Giọng A Nha khẽ run. Lâm Túc vẫn không quay đầu. Cậu biết — chỉ cần cúi xuống nhìn mặt nước, bóng áo đen kia sẽ lại xuất hiện. Và lần này nó sẽ không đứng yên.
— Em ra sau mũi thuyền đi, A Nha.
— Nhưng…
— Đi.
Cô bé lùi lại. Bước chân nó trên sàn gỗ không phát ra tiếng — vì linh hồn đã qua sông rồi, chỉ còn chút tàn dư bám vào đèn. Lâm Túc phải nhắc mình điều đó mỗi đêm, nếu không cậu sẽ lại nói chuyện với nó như thể nó còn nguyên vẹn. Như thể cậu chưa từng đẩy nó vào lu nước.
Bàn tay trên vai cậu siết thêm một nhịp.
Không phải bàn tay bà cụ. Bàn tay đó đã tan theo Trần Mặc. Nhưng vết bấu vẫn còn — năm dấu lạnh ngắt in vào da thịt, đúng vị trí ngón út, ngón áp út, ngón giữa, ngón trỏ, ngón cái. Cậu đếm được cả năm. Cậu tự hỏi mình có đang đếm ngược để chuẩn bị cho cái chạm thứ sáu. Và cái chạm thứ sáu sẽ đến từ đâu.
Bóng đèn rung lên một cái. Rồi nó tắt ngấm.
Không phải tắt như đêm nào — lửa lịm dần, tim đèn còn đỏ, và giọng dòng sông vẫn còn bập bẹ bên tai. Đây là tối sầm. Một tiếng “phụt” khô khốc như ai đó búng tay giữa khối không khí ẩm. Lâm Túc mất cả ngọn lửa lẫn tiếng thì thầm trong cùng một khoảnh khắc.
Sự im lặng ập xuống. Không phải im lặng bình thường. Mặt sông trước đây luôn có tiếng nước vỗ vào gỗ mục, luôn có tiếng xì xào chạy qua chạy lại dưới đáy thuyền. Đêm nay cậu nghe thấy tiếng thở. Một hơi thở dài, ẩm, phát ra từ chính con thuyền dưới chân cậu.
— Không nên để đèn tắt đâu, Túc.
Giọng nói ấy không dưới nước nữa. Nó trồi lên từ sàn gỗ. Từ cái ván thứ tư đếm từ mũi vào — mối nứt đã lan tới đó từ đêm trước. Giọng nói cao vút, the thé, chđun rồn như ai đó kéo ngón tay trên mặt trống. Nó có âm sắc trẻ con. Trẻ con đang nhại. Nhại Trần Mặc. Nhại A Nha. Nhại cả giọng cậu mà cậu không còn nhớ mang máng.
— Ngươi muốn gì?
Lâm Túc ngồi xuống. Không phải vì đầu gối mềm ra — dù chúng có mềm ra thật. Cậu ngồi xuống để tay mình lùi xa khỏi lan can, vì cả người cậu đang máu chảy ngược đòi nhảy xuống sông. Tay trái bấu lấy mép ván, ngón tay trượt trên lớp mục, một miếng gỗ long ra, rơi xuống nước không phát ra tiếng động nào.
— Ta muốn giúp ngươi không mất thêm gì nữa.
— Ngươi nói như thể ngươi chưa từng lấy gì của ta.
Tiếng cười từ lòng thuyền rung lên, phát qua xương sống cậu trước khi tới tai cậu. Cái lạnh lan từ đốt sống cụt lên đỉnh đầu. Lâm Túc cắn môi đến bật máu.
— Ta lấy đâu. Sông lấy. Nước lấy. Ta chỉ… mở cửa. Mà ngươi cũng biết, ngươi đã qua cánh cửa đó một lần rồi.
Cậu quay đầu nhìn xuống nước.
Không tự chủ được. Đó là sai lầm đầu tiên trong đêm.
Mặt nước đen thẫm. Nhưng trong đó — không phản chiếu bầu trời, không phản chiếu thuyền, không phản chiếu cậu. Trong đó phản chiếu một căn phòng. Căn phòng hẹp, trần thấp, vách đất. Giữa phòng là một cái lu nước miệng loe, bên trên lu có một bàn tay. Bàn tay trẻ con. Cổ tay có vết hằn dây thừng mờ mờ — giống hằn trên cổ tay cậu bây giờ như đúc.
Lâm Túc luồn tay áo trái lên tận cùi chỏ. Hằn thừng vẫn còn đó. Nhưng trong hình phản chiếu, đứa bé kia — cậu bé tóc đen ướt, áo vải thô — đang đứng sau lưng A Nha. Hai tay áp vào vai cô bé. Không phải đẩy. Giữ. Giữ chặt. Và A Nha đang quẫy. Và cái lu lắc. Và nước trào lên mép lu…
— Ngươi nhớ rồi chứ?
— Không.
— Ngươi đã cúi xuống nhìn cô ta. Ngươi muốn nhìn mặt nước xem có gì. Ngươi cầm lấy vai cô ta vì sợ cô ta ngã. Rồi ngươi thả tay. Vì ngươi… hoảng.
— Không phải ta.
— Ngươi vừa nói “anh nhớ em” cơ mà.
Hình ảnh dưới nước vỡ ra thành từng mảnh như gương chẻ. Mỗi mảnh là một chi tiết cậu chưa kịp nắm: ngón tay A Nha bám vào mép lu, móng tay trượt để lại bốn vệt cào trên đất, tiếng cô bé gọi “anh” chứ không phải “cứu”. Trong ký ức của cậu — dù phần lớn đã bị xóa — giọng “anh” đó rõ mồn một đến mức nực cười. Rõ hơn cả tên mẹ. Rõ hơn cả tên mình.
Lâm Túc ngẩng mặt lên. Trong cổ họng cậu có gì đó chua xót dâng lên, và cậu nuốt nó xuống. Không khóc. Không được khóc trước mặt cái thứ đang nói trong lòng thuyền.
— Ngươi muốn gì từ ta? Nói thẳng.
Tiếng thở dưới sàn gỗ sâu hơn. Nhịp chậm hơn. Như thuyền đang lấy thêm không khí để phồng lên.
— Ta muốn ngươi thừa nhận. Một câu thôi. Rồi ta trả lại cho ngươi đứa bé đó. Trả nguyên vẹn. Không hoá thành đốm sáng bám trên đèn. Không tan thành nước. Ngươi đưa nó qua bờ lâu rồi — nhưng ta vẫn giữ được phần “nhớ” của nó. Ngươi thừa nhận ngươi đã đẩy, ta trả.
Lâm Túc nhìn về phía mũi thuyền. A Nha đứng đó. Đốm sáng nhỏ xíu, vàng lờ nhờ như giọt dầu loang trên ván. Nó không nghe được cuộc nói chuyện này. Nếu nghe được, nó đã không đứng yên.
— Không.
— Không?
— Một là ngươi nói thật. Hai là ngươi đang chơi trò giống Trần Mặc. Ba là… — Cậu đứng lên. Đầu gối kêu rắc một tiếng. — … ngươi đang thử xem ta có ngu không.
Tiếng cười dưới thuyền lần này không vang nữa. Nó cụt lủn như bị cắt bằng dao.
— Ta đã cho ngươi cơ hội.
— Ừ. Ta không nhận.
Lâm Túc bước về phía mũi thuyền. Ba bước chân — đúng ba bước, sát giới hạn cậu biết mình không được vượt qua. Ngay khi bước thứ ba chạm ván, thuyền rùng mình. Từ mép nước trở xuống, lớp gỗ mục óng lên một thứ ánh sáng tái xanh. Nước sông dâng vọt qua mạn thuyền. Nó không đợi tới cuối chuyến. Nó tự trồi lên giữa đêm.
Nước ngập tới cổ chân cậu. Lạnh buốt. Cái lạnh không phải kiểu của đá hay băng — nó là cái lạnh bò lên từ bắp chuối, bám vào xương ống, gặm dần. Và cùng với nước, giọng nói kia quay lại. Nhưng lần này nó đổi giọng.
— Trần Mặc chỉ giữ được một phần ý chí thôi. Ngươi thì chưa. Ngươi còn lâu mới bằng hắn.
Tên Trần Mặc không ai nhắc trong sổ. Lâm Túc biết chắc. Sổ da có tên — chỉ tên, không lời. Không ai trên cõi sống biết Trần Mặc đã chết trước cậu bao nhiêu năm. Kẻ dưới nước vừa nói ra điều mà chỉ ba người biết: cậu, Trần Mặc, và kẻ chèo thuyền tiền nhiệm. Trần Mặc biến mất đêm trước. Đêm trước, không có ai khác trên dòng sông. Trừ dòng sông.
— Ngươi gặp hắn ta rồi.
— Ta đã ở dưới đó lâu hơn ngươi tưởng.
— Trần Mặc biến đi đâu?
Im lặng. Rồi tiếng nước bò lên vanh thuyền, thành từng đợt, đều đặn như bàn tay ai đó vuốt dọc mạn. Vuốt ngược từ đuôi lên mũi.
— Hỏi hay lắm. Đến bờ bên này đi rồi biết.
Lâm Túc cúi nhìn nước. Con thuyền lún. Mớn nước bây giờ đã tới giữa ống chân — không phải cậu đứng, mà là thuyền chìm. Chìm theo lời sông. Và nếu thuyền chìm, ký ức cậu tan. Còn nếu cậu đứng nguyên — nước sẽ ngập qua hông trước bình minh giả. Ở Hắc Thủy không có bình minh thật. Nhưng có một thứ giống bình minh, khi ánh sáng xám bò lên từ đáy nước thay vì từ trên trời.
Cậu còn bao nhiêu thời gian? Cậu ước lượng bằng hơi thở. Mỗi hơi thở của Rìa Bờ Xa — cái Tên Không Mười Lăm Tuổi, chưa được viết vào sổ — kéo dài mười nhịp nhỏ. Cậu đếm được mười hai hơi trước khi nước ngập quá đùi. Mười hai hơi là chừng nửa canh giờ. Sau đó, cậu sẽ phải làm gì đó. Bất cứ thứ gì.
— Anh Túc.
A Nha đứng bên chân cậu. Nó luồn tay vào lớp nước đen, chạm vào mắt cá của cậu. Cái chạm của nó nhẹ như bụi. Nhưng nước lùi lại một phần — từ ống chân xuống bàn chân. Nó đã học được cách cản nước sông. Một đứa bé chết đuối mà biết cản nước sông. Cậu không nhớ mình đã dạy nó. Hay dòng sông đã dạy. Điều nào cũng đáng sợ như nhau.
— Có một chỗ nước không tới, anh Túc. Em vừa nhìn thấy. Ở phía sau lái.
— Chỗ nào?
— Chỗ có khắc chữ.
Lâm Túc quay người. Đây là lần đầu cậu nhìn kỹ lái thuyền — nơi cậu chưa từng đặt chân. Mọi đêm cậu chỉ ngồi mũi hoặc giữa. Nhưng từ mép ván lái trở đi, nước sông đứng thành một vách dựng, cao tới đầu gối cậu. Vách nước đứng nghiêng. Không một gợn. Phía sau nó — mảng gỗ không dính nước, khô cứng, và trên đó có nét khắc. Người xưa khắc chữ bằng thứ gì đó nhọn, chữ ngoằn ngoèo, hai hàng dài. Trên cùng, nổi bật một nét khắc lớn, vuông vức như chữ “Túc” viết theo lối cổ.
— Không đọc được, A Nha ạ.
Cô bé lắc đầu. Nó cũng không đọc được. Chữ cổ. Hoặc là chữ của kẻ chèo thuyền tiền nhiệm. Khắc trước khi hắn hoà tan. Khắc bằng tay người sống. Đó là kết luận quan trọng nhất Lâm Túc rút ra trong đêm nay: kẻ