Trùm Sò Vũ Trụ - Chương 7
- Home
- All Mangas
- Trùm Sò Vũ Trụ
- Chương 7 - Chìa khóa không vàng và hành trình đến Keo Kiệt Tinh
Ánh sáng ban tinh ngoài Vành Đai Tiểu Hành Tinh vừa chớm ló, ông Tư đã dựng cả trạm dậy bằng tiếng gõ cửa kim loại đều đặn như máy đếm tiền.
— Dậy hết! Ngủ là lãng phí năng lượng. Năng lượng là tiền. Tiền là hồi sinh. — Ông vừa hô vừa đá cánh cửa khoang ngủ của Krax một cái rõ mạnh, khiến tấm biển hiệu cũ rơi khỏi bản lề.
Krax lăn ra khỏi giường, bốn tay theo phản xạ vớ ngay bốn khẩu pháo — rồi ôm mặt khóc không thành tiếng khi nhớ pháo đã bị bán. Mèo Mun thì đã ngồi sẵn trên quầy, cà phê cà phéo, đuôi ngoáy như chổi lông gà.
— Theo sách kỹ thuật chương 12 tập 4, tốc độ đánh thức tỷ lệ thuận với mức độ khánh kiệt tài chính. Ông Tư ạ, ông đang ở mức đại khánh kiệt — nhưng tôi chỉ là mèo thôi.
Ông Tư liếc xéo nó, tay vẫn thoăn thoắt gấp thỏi “vàng” vào khăn tay. Thỏi vàng mà đêm qua Vega vừa tiết lộ là… chìa khóa. Ông không hỏi. Ông không dám hỏi. Với ông, một thứ nặng bốn cân và lấp lánh trước mắt vẫn là vàng cho đến khi có người trả giá cao hơn.
— Không ai được hé răng về chuyện thỏi vàng. — Ông gằn giọng. — Krax, mày… mày không được kể cho thủy thủ đoàn nào ở Keo Kiệt Tinh nghe về cỡ ngực của Vega, về việc mèo biết nói, hay về kho nhiên liệu từng bị lỗ đen nuốt. Hiểu chưa?
— Thưa, tôi chưa từng nói điều gì ngoài các điều khoản hợp đồng. — Krax đứng thẳng như đang chịu tang. — Nhưng nếu ông tính bán thỏi vàng để trả nợ, theo Luật Tài sản Vũ trụ sửa đổi, ông phải xuất trình giấy chứng nhận nguồn gốc.
— Tao tự chứng nhận. — Ông Tư vỗ ngực tấm áo bảo hộ bạc phếch. — Kế toán trưởng của Liên hiệp Thuế Vũ Trụ 25 năm đây.
— Vâng. — Krax cúi đầu. — Đó cũng là lý do ông đang bị truy thu chín triệu tín dụng.
Ông Tư nghẹn họng. Ông quay sang nhìn Vega — người từ nãy tới giờ vẫn im lặng đứng ở góc phòng, mắt một mí mơ màng nhìn thẳng vào khoảng không như thể đang đọc một quyển sách vô hình. Mái tóc tím của cô xõa dài trên vai, và bàn tay cô siết chặt lấy nhau đến nỗi khớp ngón trắng bệch.
— Vega. — Ông Tư gọi. — Nếu mày thấy gì nữa… thấy gì về thỏi vàng đó… nói hết cho tao.
Cô chậm rãi quay đầu. Đôi mắt một mí mở to hơn bình thường.
— Ông Tư. Em không thấy gì cả. Nhưng chính vì không thấy… nên em sợ. Thỏi vàng đó không cho em thấy gì hết. Nó rỗng. Nó trống. Nó là một cái hộp im lặng giữa vũ trụ ồn ào này.
Cả trạm lặng đi. Chỉ còn tiếng máy hâm nóng thức ăn chạy lần thứ ba mươi — món ăn duy nhất ông Tư cho phép tồn tại trong trạm.
— Được. — Ông Tư cài khuy bảo hộ, đeo kính lúp lên mắt trái. — Lên tàu. Đi Keo Kiệt Tinh. Trước khi hoàng hôn, chúng ta phải bán xong mọi thứ có thể bán.
Con tàu vận tải cũ kỹ của ông Tư là một khối thép vá chằng vá đụp, ghép lại từ bốn xác tàu chở hàng và một ca-bin máy cày không gian. Động cơ khởi động với âm thanh như một con bò bị cảm — nhưng nó vẫn chạy. Với ông Tư, đó là âm thanh huy hoàng.
Ngay khi con tàu rời khỏi vành đai, bầu trời sau lưng họ đột ngột tối sầm. Lỗ đen vẫn ở đó, treo lơ lửng như một con mắt nhẫn nhịn. Nhưng hôm nay nó khác. Nó không nuốt. Nó không hút. Nó… nghiêng.
— Mèo Mun. — Ông Tư không rời mắt khỏi buồng lái. — Quét lại cảm biến.
— Theo sách kỹ thuật, một lỗ đen không biết nghiêng là lỗ đen tiêu chuẩn. Đây là lỗ đen đang cố nghe lén. Tôi khuyên ông nói nhỏ lại. — Mun đáp, tai dựng đứng.
— Hạm đội Hoàng Gia có lỗ đen biết nghe lén không? — Krax hỏi nghiêm túc.
— Không rõ. Nhưng tôi nghi con lỗ đen này đang theo dõi sinh vật bốn cân đang nằm trong túi ông Tư. — Mun ngoái đầu nhìn thỏi vàng. — Và nó kêu như tiếng địa chỉ. Như mã số lô.
Ông Tư khựng người. Ông tháo kính lúp, lau lại bằng vạt áo, đeo vào — rồi soi thỏi vàng. Lần đầu tiên trong đời, ông nghi ngờ một món đồ nặng.
— Vega, cầm lấy. — Ông dúi thỏi vàng vào tay cô. — Mày có con mắt thấy thứ tao không thấy. Nếu nó sắp mở ra… tao muốn biết trước khi nó nuốt cả con tàu này.
Vega đón thỏi vàng bằng cả hai tay, như thể nó là một con chim bị thương. Ngón tay cô lướt trên bề mặt nhẵn bóng, những vết xước li ti nhấp nháy dưới ánh sao. Cô nhắm mắt lại.
Không có gì.
Rồi… có gì đó. Rất xa. Rất thấp. Như tiếng gõ cửa trong một căn phòng không cửa. Vega nghe thấy tiếng của hàng vạn giọng nói nói cùng lúc, những con số, những mệnh lệnh, những tuyến đường thương mại đã chết từ thế kỷ 29.
Cô mở choàng mắt. Tay run bần bật.
— Đây không phải vàng. Không phải chìa khóa thông thường. — Giọng cô khàn đi. — Đây là một mảnh của Cổng Thuế Vũ Trụ. Một trạm kiểm soát cổ từ thời Đại Suy Thoái. Bị tháo ra và… làm giả thành vàng.
— Để làm gì? — Ông Tư hỏi, mắt long lên như kẻ bắt được trộm.
— Để đóng thuế. — Vega đáp. — Hoặc để trốn thuế. Em không rõ. Nhưng em thấy một người. Một người mặc comple vàng rách. Người này đã tháo nó ra. Người này biết ông Tư.
— Thị trưởng Vũ. — Ông Tư nghiến răng. — Thằng học trò cũ của tao.
— Và… — Vega chần chừ. — Thị trưởng Vũ không phải người duy nhất muốn nó. Còn có thứ khác. Thứ đang ở phía trước. Ngay con đường chúng ta đi.
Cả khoang lái nín thở. Krax là người phản ứng đầu tiên — bốn tay đồng thời chạm vào bảng điều khiển, lật công tắc, kéo cần. Nhưng không kịp.
Phía trước mũi tàu, giữa không gian đen kịt, một đường nứt sáng rực hình thành như vết nứt trên gương. Từ trong đường nứt đó, một vật thể lơ lửng trôi ra — một khối cầu kim loại xỉn màu, đường kính ba mét, khắc đầy ký hiệu thuế vụ cổ, và trên đỉnh nó… một khe cắm hình chìa khóa vừa khít với thỏi “vàng” trong tay Vega.
Ông Tư há hốc miệng. Trong đầu ông, đồng hồ kế toán quay cuồng: cơ hội? cạm bẫy? hàng thật? hàng giả? Tiếng lý trí hét lên: Đừng chạm vào. Đây là thứ không thể quy ra tiền. Nhưng tiếng bản năng sâu nhất — cái bản năng đã khiến ông thành Trùm Sò Vũ Trụ — thì thầm: Nếu trong đó có gì đáng giá, mày sẽ là người đầu tiên biết.
— Mèo Mun. — Ông ra lệnh. — Quét cấu trúc. Phân tích. Định giá.
— Đang quét. — Mũi Mun phát ra tia sáng xanh. — Kim loại không có trong bảng tuần hoàn bản địa. Bên trong… không có gì. Bên trong là một khoảng không có mùi. Như túi ông Tư lúc cuối tháng. Nhưng tôi chỉ là mèo thôi.
— Đủ rồi. — Ông Tư đứng dậy. — Chúng ta có chấp nhận mạo hiểm không?
Vega nắm chặt thỏi vàng, mắt không rời khối cầu.
— Nếu chúng ta không cắm vào, nó sẽ tự tìm thứ khác. — Cô nói khẽ. — Em thấy nó đang gọi. Không phải gọi chúng ta. Mà gọi thứ Hong hơn đang tới.
— Thứ gì?
Ngay lúc đó, màn hình cảm biến phụ nổ đèn báo đỏ. Mun nhảy dựng lên, lông máy dựng như que tăm:
— Ông Tư! Có tín hiệu lạ phía sau. Không phải lỗ đen. Là hệ thống theo dõi của Liên hiệp Thuế Vũ Trụ — cấp 5! Họ đậu ngay hông chúng ta trong vùng tối!
— Thanh tra Nha. — Ông Tư lẩm bẩm. — Nhanh hơn tao nghĩ.
— Không… — Vega lắc đầu, mắt trắng dã. — Không phải chị Nha. Bên kia là tàu của thị trưởng Vũ. Và trên đó… có người đang giơ tay ra. Họ đang niêm phong khối cầu từ xa.
— Niêm phong? — Krax giật mình. — Họ muốn lấy nó trước chúng ta?
— Họ không muốn lấy. — Vega nói, giọng chùng xuống. — Họ muốn kích hoạt. Họ muốn Cổng Thuế này mở ra ở đúng tuyến đường này, để mọi con tàu đi qua rìa vành đai phải trả thuế cho Thị trưởng Vũ.
Im lặng dao găm xuyên qua khoang lái.
Trong ba giây, ông Tư thấy toàn bộ cuộc đời mình quay như băng kế toán: những đồng tín dụng tiết kiệm từng xu; căn trạm gỗ vá lại bằng sắt vụn; tờ giấy sở hữu Hành tinh Keo Kiệt bị chính thằng học trò cũ gạch tên ông. Và giờ, thằng học trò đó muốn thu thuế trên con đường độc đạo dẫn đến trạm của ông.
Ông nắm lấy thỏi vàng từ tay Vega. Nặng bốn cân. Rỗng như lời cô nói. Nhưng tay ông không run.
— Chúng nó muốn dùng Cổng Thuế này để chặn đường tau. — Ông nói, mỗi từ rơi xuống như một con số trong bảng tính. — Vậy thì… chúng nó đã tự tính sai.
Ông bước về phía cửa khoang sau, tay kia vớ lấy một cuộn dây xích gỉ và chiếc mô-tơ tời cũ — mô-tơ duy nhất trong trạm ông chưa từng cho ai mượn.
— Krax. Vega. Mun. — Ông ra lệnh, giọng đanh lại. — Không được để khối cầu đó ghép vào gì cả trước khi chúng ta thử. Nếu mở được, tao sẽ là người đầu tiên trả giá. Nếu nó là cạm bẫy… thì ít nhất chúng ta cũng biết giá của cạm bẫy là bao nhiêu.
Ông trèo lên mui tàu, gió sao quật táp vào mặt, tấm áo bảo hộ bạc phếch phồng lên như cánh buồm rách. Thỏi vàng trong tay ông lấp lánh ánh xanh lạnh — một thứ ánh sáng không hề có trong tự nhiên.
Ở khoảng cách vài chục cây số, con tàu đen của Thị trưởng Vũ im lặng tiến lại. Và khối cầu trước mũi tàu ông Tư khẽ rung lên — như thể nó đã ngửi thấy thỏi vàng.
Rồi, trong khoảnh khắc trước khi ông kịp chạm tay vào khe cắm, một thứ kim loại nhỏ xíu, xoắn ốc, trơn như giọt dầu, lặng l