Sòng Bạc Của Những Thời Không Chết - Chương 3
- Home
- All Mangas
- Sòng Bạc Của Những Thời Không Chết
- Chương 3 - Ván Cược Không Nằm Trong Bài
Đêm—hay thứ ánh sáng bệnh hoạn đóng vai đêm trong căn phòng này—dài như một dải băng ghi âm bị kéo căng đến mức sắp đứt. Khang ngồi bệt xuống sàn bê tông, lưng tựa vào chân bàn sắt gỉ, mắt không rời khỏi hình xăm mới hiện trên cổ tay trái. Nó không phải hình xăm. Nó là một vết hằn sâu, màu xám chì, khắc nổi lên da thịt như thể máu cậu đã tự vẽ lấy nó từ bên trong.
Hình dạng: một vòng tròn, bên trong có bảy vạch nhỏ tỏa ra như nan hoa bánh xe. Hoặc như vết bánh của một quả bóng rổ ấn xuống đất.
Cậu đưa tay phải lên định chạm vào, nhưng dừng lại giữa không trung. Trực giác—cái thứ trực giác sinh tồn duy nhất còn sót lại của cậu—nói rằng nếu chạm vào, cậu sẽ nhớ ra điều gì đó. Và cậu chưa sẵn sàng nhớ.
Chiếc điện thoại quay số ở cuối hành lang đổ chuông.
Không phải tiếng chuông bình thường. Nó là một âm thanh trượt dài, méo mó, như có ai kéo cần gạt điện thoại bằng móng tay. Khang đứng dậy. Đầu gối cậu kêu răng rắc. Cậu đi về phía đó—chậm, từng bước một, và trong đầu cậu, một bảng số tự ráp lại: xác suất 87% cuộc gọi này là một ván mới.
Cậu nhấc ống nghe.
— Người chơi Khang. — Giọng Người Phán Xử vẫn khô khốc, đều đặn như máy đọc số. — Bạn đã hoàn thành ván một. Chu kỳ mới bắt đầu. Bạn có ba ván để hoàn tất hạn ngạch trước khi đồng hồ chạm mốc phát tán.
— Phát tán cái gì?
— Một người thân còn sống của bạn. — Một khoảng nghỉ. — Không phải trò chơi chữ. Không phải thử thách tâm lý. Sòng bạc sẽ chọn. Và theo luật, bạn không được biết đó là ai.
Khang siết ống nghe đến mức nhựa cứng kêu lên dưới ngón tay.
— Ông nói tôi đã chết ở dòng thời gian năm 1999. Vậy ai là người thân còn sống của tôi?
— Bạn sẽ tự tìm ra. — Giọng điệu không đổi. — Ván hai bắt đầu sau bốn mươi hai phút. Chuẩn bị.
Tách.
Dây điện thoại rung lên rồi im bặt. Khang đứng trong hành lang, tay vẫn cầm ống nghe, và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, cậu cảm thấy một thứ cảm xúc rõ ràng—không phải sợ hãi, mà là tức giận lạnh. Cái kiểu tức giận được rèn từ trong ra, không có chỗ thoát.
Cậu quay lại bàn thứ ba. Bộ bài vẫn nằm đó, úp mặt, xếp thành một khối chữ nhật gọn ghẽ. Bên cạnh nó, viên xúc xắc đen.
Và bây giờ, còn có thứ khác.
Một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da bong tróc, nằm chếch bên mép bàn, ở vị trí trước đó cậu chắc chắn là trống. Khang ngồi xuống ghế, mở nó ra.
Trang đầu tiên: một dòng chữ viết bằng mực xanh đã ngả màu, nét chữ đàn ông, nghiêng về phải như bị viết vội.
“Luật thứ 4: Kẻ chia bài không được cược vào ván của chính mình.”
Trang hai trống.
Trang ba: “Luật thứ 7: Mọi ký ức được nhớ lại đều phải trả giá bằng một ký ức bị lãng quên. Không ai thoát khỏi sổ sách.”
Khang lật nhanh qua các trang còn lại. Chỉ có hai dòng chữ đó. Phần còn lại của cuốn sổ trống hoàn toàn, trống đến mức đáng ngờ—giấy vẫn còn mùi mực in mới, như thể quyển sổ được tạo ra trước mặt cậu chỉ vài giây trước.
— Ai viết cái này? — cậu hỏi vào khoảng không.
Không có câu trả lời. Nhưng khi cậu gấp cuốn sổ lại, ở mặt sau bìa, cậu nhìn thấy một thứ nhỏ hơn: một chữ ký. Nét chữ nguệch ngoạc, gần như không đọc được. Nhưng có ba ký tự rõ ràng.
L.
Không phải tên cậu. Không phải tên mẹ cậu—ít ra là cái tên cậu không nhớ được.
Đồng hồ trong đầu cậu—thứ đồng hồ duy nhất còn chạy được, cái đồng hồ xác suất—bắt đầu tích tắc. Bốn mươi hai phút. Cậu bắt đầu dùng thời gian theo cách của một người từng sống bằng số liệu: chia nó thành các khối có thể kiểm soát.
Mười phút đầu: kiểm kê tài nguyên. Cậu có gì? Một bộ bài. Một viên xúc xắc. Một cuốn sổ có hai luật. Một vết hằn hình bóng rổ trên cổ tay. Một ký ức đã nhớ lại—kỹ năng chơi bóng rổ, phản xạ trên sân—và một ký ức bị mất—tên mẹ.
Và một điều nữa: cái nhìn thoáng qua trong mặt bàn khăn xanh. Người đàn ông mặc áo đấu số bảy, vai rộng, cao lớn. Đôi mắt phát sáng trong hốc mắt.
Dealer.
Khang chưa gặp hắn trực tiếp. Nhưng cậu đã thấy hắn phản chiếu trong chính mắt mình—hay đúng hơn, trong cái khoảng tối phía sau mắt, nơi ký ức của kẻ khác đang bắt đầu lấn vào.
Mười phút tiếp: thử nghiệm. Khang cầm viên xúc xắc lên, ném xuống bàn. Nó lăn ba lần, dừng lại ở số 6.
Cậu nhặt lên, ném lại. Số 4.
Ném lại. Số 6.
Không ngẫu nhiên. Cậu cúi xuống nhìn kỹ mặt bàn khăn xanh. Có những vết ố mờ, rất nhỏ, gần như vô hình—hình vòng cung. Ai đó đã từng ném xúc xắc trên chiếc bàn này hàng nghìn lần, và bụi bẩn đã vẽ lại đường đi của quả xúc xắc như bản đồ sao.
Khang cười. Một nửa nụ cười, mép phải giật nhẹ.
— Bàn này không có ngẫu nhiên. Bàn này có thiết kế.
Cậu nhớ ra điều này từ đâu? Cậu không biết. Nhưng nó giống với thứ cậu từng làm trong một quá khứ nào đó—phân tích bảng xác suất, tìm điểm rơi. Bạc thuật toán. Cậu từng chơi bạc thuật toán. Điều đó, ít ra, hồ sơ của chính cậu trong trí nhớ xác nhận.
Mười phút thứ ba: chiến thuật. Khang bắt đầu xếp lại bộ bài theo cách của mình. Úp mặt. Cậu chia thành bốn tụ, rồi lật từng lá lên, đối chiếu với các vết ố trên bàn. Có một quy luật—các quân đỏ luôn xuất hiện ở gần những vũng ố sáng, các quân đen ở gần vết ố tối. Bàn chơi phản ứng với màu sắc bằng nhiệt độ vi mô, và bụi bẩn lắng xuống theo đó.
— Được. — Khang thì thầm. — Tôi hiểu rồi.
Chiếc điện thoại đổ chuông lần hai.
Không phải tiếng chuông dài. Một tiếng “tách” duy nhất, khô gọn. Như công tắc.
Khang đứng dậy đi về phía chiếc bàn thứ ba. Lần này, cậu không chờ được nhấc máy. Cuộc gọi tự cắt. Nhưng bàn chơi đã thay đổi.
Trên mặt khăn xanh, giữa bộ bài và viên xúc xắc, xuất hiện một thứ thứ ba. Một mảnh vải nhỏ, màu xám bạc, buộc lại thành nút thắt. Khang chạm vào nó. Mảnh vải mềm, có mùi mồ hôi cũ và gỗ mục.
Một mảnh áo đấu.
Loại vải áo đấu bóng rổ thập niên chín mươi.
Và trong khoảnh khắc ngón tay cậu chạm vào mảnh vải, có tiếng nói phát ra từ chiếc xúc xắc. Không phải từ điện thoại. Từ viên xúc xắc.
Giọng một người đàn ông trẻ. Khàn, nhưng có nét cười trong đó.
— Mày ngu lắm. Bóng rổ không phải toán. Bóng rổ là thứ mày thấy bằng ruột.
Khang giật tay lại. Xúc xắc nằm im.
Cậu thở ra. Chậm. Đều. Đếm đến bốn trong đầu rồi đếm ngược về một.
— Ván hai. — Giọng Người Phán Xử vang lên từ bốn góc phòng cùng lúc, méo mó. — Luật: Không dùng bài. Không dùng xúc xắc. Chỉ dùng cái bạn đã đánh cắp từ ván một.
— Tôi đánh cắp gì?
— Phản xạ. Kỹ năng. Khoảng thời gian ngắn giữa hai nhịp tim. — Một khoảng lặng. — Và một phần ký ức của Dealer đang nằm trong đầu bạn.
Khang ngồi bất động. Rồi cậu hiểu.
Những thắng lợi không chỉ cho cậu ký ức. Chúng biến cậu thành một phần của Dealer. Và giờ, để thắng ván hai, cậu buộc phải dùng chính cái phần đó.
Cậu cầm bộ bài lên. Nhưng thay vì chia, cậu cầm nó như cầm một quả bóng. Lòng bàn tay trái đỡ, ngón tay phải đặt lên mép như đang xoay cổ tay ném. Vai cậu tự động hạ xuống—tư thế phòng thủ mà cậu chưa hề học trong đời này.
Xúc xắc lại lên tiếng.
— Đấy. Thấy chưa. Mày nhớ. Mày chỉ giả vờ quên.
Khang đứng dậy khỏi bàn.
— Ông là ai? — cậu hỏi. Không có câu trả lời. Cậu đập mạnh tay xuống bàn, bộ bài nhảy lên rồi rơi xuống. — Ông là ai?
Một tiếng động sau lưng. Rất nhẹ. Như vải cọ vào nhau.
Khang quay phắt lại.
Cuối hành lang—nơi trước đó chỉ có tường bê tông—một cái bóng gầy đang đứng nghiêng người vào khung tối. Nhỏ. Không lớn hơn cậu bao nhiêu. Đầu cúi thấp, mái tóc đen chấm vai che một phần mặt, nhưng phần mặt còn lại bị băng bởi một miếng vải xám buộc chéo qua mũi.
Một cô gái. Tay phải cô cầm một mảnh vải khác giống hệt mảnh trên bàn—và đang giơ nó lên như giơ một lá cờ trắng.
— Đừng hỏi hắn. — Giọng cô khàn nhưng rõ. — Hắn trả lời bằng lời nói dối. Đó là bản chất của hắn.
Khang đứng nguyên. Xác suất trong đầu cậu vọt lên 94% rồi rơi xuống 12% trong một phần giây.
— Cô là ai?
— Tên tôi là Linh. — Cô hạ mảnh vải xuống. — Và tôi đã ở trong này lâu hơn cậu tưởng. Đủ lâu để học được vài thứ hắn không muốn cậu biết.
Cô bước tới một bước. Đèn huỳnh quang nhấp nháy, và trong nhịp sáng tối đó, trong một phần giây ngắn ngủi, trên cổ tay trái của Linh—cũng có một vết hằn hình tròn. Giống hệt vết của Khang. Bảy vạch nhỏ. Một vòng tròn.
Khang nhìn thấy nó. Cậu không kịp hỏi, vì chiếc điện thoại ở cuối hành lang bỗng rung lên dữ dội như sắp bung khỏi tường. Và lần này, không phải tiếng chuông. Là giọng Người Phán Xử, hét lên qua ống nghe, lần đầu tiên mất bình tĩnh:
— Người chơi! Đồng hồ hết giờ ngắn hơn dự kiến. Ván hai bắt đầu. Bây giờ.
Trần nhà phụt tắt hoàn toàn. Trong bóng tối đen đ