Bản Đồ Của Người Đi Lạc - Chương 11
Con dốc dẫn xuống chân cầu Tông Đồn dựng đứng như một lưỡi dao nghiêng. Tôi tắt máy xe từ đỉnh dốc, để nó trôi trong im lặng, bánh lăn trên lớp sỏi đá lạo xạo. Hai bên đường, đám cỏ lau cao quá đầu người rạp mình trong gió đêm, va vào nhau nghe như tiếng thì thầm của một đám đông vô hình.
Ba giờ sáng. Đúng khoảnh khắc lớp bản đồ ẩn mở ra.
Tôi móc điện thoại ra. Màn hình ứng dụng Tốc Hành nhấp nháy. Dòng chữ quen thuộc hiện lên:
Bạn đã đến điểm giao hàng.
Nhưng phía dưới, lớp bản đồ bắt đầu tan chảy.
Những con đường cũ bong tróc như sơn cũ, để lộ ra bên dưới một mạng lưới khác — mảnh hơn, tối hơn, xoắn xuýt như rễ cây. Giữa mớ rễ ấy, một chấm đỏ sáng rực nhấp nháy, nằm ngay dưới chân cầu.
Chấm đỏ ấy đề tên: Người gửi: Lâm Nguyễn.
Thời gian: 10 năm trước.
Tôi nuốt nước bọt. Cổ họng khô như giấy nhám.
Tôi dắt xe men theo vệ cỏ, tới bậc thang bê tông dẫn xuống gầm cầu. Bậc thang vỡ nát, rêu phủ xanh lè. Mỗi bước chân tôi nghe tiếng dội của chính mình vọng lại từ vòm cầu, trễ một nhịp, như có ai đó bước theo sau lưng tôi.
Dưới chân cầu tối đen. Mùi ẩm mốc và mùi nước sông trộn vào nhau, đặc quánh.
Tôi bật đèn pin điện thoại. Luồng sáng vàng vọt quét qua mặt bê tông loang lổ, qua những vết graffiti lem luốc, qua đám lon bia ai đó vứt lại từ đời nào.
Rồi luồng sáng chạm vào một bóng người.
Tôi đứng sững.
Người đó ngồi bó gối trên một phiến đá phẳng, cách chỗ tôi chưa đầy năm mét. Một người đàn bà. Tóc dài xõa kín mặt, đen và ướt như vừa từ dưới sông bò lên. Bà ta mặc chiếc áo sơ mi bạc màu, tay áo xắn đến khuỷu. Trên cánh tay trái, một vết xăm mờ nhòe — hình như là một mẩu bản đồ.
Giống hệt vết xăm trên tay tôi.
Tôi cúi xuống xem lại cánh tay mình. Mẩu bản đồ nhỏ xíu ấy bỗng nóng ran, như có ai đó chích một que diêm vào da.
— Ai… ai đó?
Giọng tôi vỡ ra. Người đàn bà ngẩng đầu lên.
Mái tóc ướt tách ra, để lộ một khuôn mặt gầy guộc, hốc hác. Đôi mắt bà ta mở to, trắng dã, không có tròng đen. Nhưng khi bà ta “nhìn” về phía tôi, tôi biết bà ta đang thấy tôi. Thấy rõ hơn bất kỳ ai từng thấy tôi trên đời.
— Lâu quá rồi, con trai.
Ba tiếng đó rơi xuống như ba tảng đá.
Tôi lùi lại một bước. Gót chân đá vào phiến đá sau lưng.
— Bà… bà nói gì?
— Mẹ đợi con mười năm rồi.
Người đàn bà đưa tay ra. Bàn tay run rẩy, lòng bàn tay có một vết sẹo dài chạy ngang. Vết sẹo mà tôi nhớ như in. Ngày tôi bảy tuổi, mẹ tôi bị ngã xe, lòng bàn tay rách toạc. Tôi ngồi bên giường bệnh, nắm chặt tay mẹ suốt đêm. Sáng hôm sau, mẹ mất.
Tôi đã dự đám tang mẹ. Tôi đã thấy quan tài mẹ được chôn xuống đất.
Vậy mà người đàn bà trước mặt tôi đây lại có vết sẹo ấy. Y hệt.
— Không thể nào.
Đầu gối tôi nhũn ra. Tôi ngồi bệt xuống nền bê tông.
— Mẹ chết rồi. Mẹ chết mười năm trước rồi.
Người đàn bà lắc đầu, chậm rãi.
— Mẹ không chết. Mẹ bị xóa. Khác nhau, con à.
Bà ta ngẩng mặt lên nhìn vòm cầu, nơi ánh đèn đường rỉ xuống qua khe hở, vàng vọt như nước trà loãng.
— Nghề của mẹ giống nghề của con bây giờ. Mẹ đi giao hàng cho lớp bản đồ ẩn. Từng đơn, từng điểm mờ, mẹ mở ra, mẹ trả bằng ký ức của chính mình. Càng giao nhiều, mẹ càng quên nhiều thứ.
Bà ta ngừng một nhịp.
— Nhưng mẹ chưa bao giờ quên con.
Tay tôi run lên. Tôi ép hai bàn tay xuống nền đá cho khỏi run.
— Vậy tại sao mẹ biến mất? Tại sao con nhớ mẹ đã chết?
— Vì đơn hàng cuối cùng của mẹ. Đơn giao một đứa bé sơ sinh.
Bà ta nhìn thẳng về phía tôi, dù đôi mắt trắng dã ấy không có đồng tử.
— Đứa bé đó là con.
Trời đất như ngừng quay.
Tôi cố lắp ghép những mảnh ký ức vụn vỡ trong đầu. Ngày tôi bảy tuổi, mẹ mất. Ngày tôi bảy tuổi, tôi bắt đầu có tật nhìn mờ ở mắt trái. Ngày tôi bảy tuổi, tôi suýt chết đuối dưới sông. Không phải ngẫu nhiên. Tất cả đều là một lằn ranh. Một vết cắt chia đôi cuộc đời tôi: trước đó và sau đó.
— Con không thuộc về thành phố này, Lâm à.
Giọng bà ta khẽ đến mức gần như tan vào tiếng nước chảy.
— Con thuộc về lớp bản đồ ẩn. Con là một điểm mờ bị giao nhầm. Người ta gửi con từ lớp ẩn ra lớp thật, và mẹ… mẹ là người nhận. Mẹ nuôi con.
— Không. Không không không.
Tôi bò lùi lại, hai tay chống xuống nền đá lạnh buốt. Nước sông rỉ qua kẽ bê tông làm ướt cả bàn tay tôi.
— Con là ai?
— Mẹ không biết.
Bà ta nói thật. Giọng bà ta chùng xuống như một sợi dây cuối cùng đứt.
— Mẹ chỉ biết một điều. Ngày con bảy tuổi, có người tìm được con. Người đó là một kỹ sư quy hoạch. Ông ta muốn lấy lại con, muốn giao con về đúng chỗ. Mẹ không cho. Mẹ giật con lại, rồi mẹ mang con xuống con sông này.
Tôi im lặng.
Tôi nhớ. Tôi nhớ từng đợt sóng đen ngòm trùm qua đầu. Tôi nhớ nước tràn vào mũi, vào cổ họng. Tôi nhớ mẹ ghì chặt tôi trong lòng, miệng mẹ không ngừng gọi tên tôi. Sau đó — trắng xóa.
Tôi tỉnh dậy trên bờ. Mẹ tôi nằm cạnh, mắt mở to, tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi.
— Người ta vớt mẹ lên, chở mẹ đi. Họ nói mẹ mất trí. Họ chôn cái gì đó gọi là “mẹ con”, để hợp thức hóa việc con được sinh ra bình thường. Mẹ bị kéo về lớp ẩn. Mẹ bị xóa khỏi ký ức của mọi người. Chỉ còn con nhớ mẹ, một chút thôi, một cái xác đã chôn. Nhưng đủ để con sống tiếp.
Bà ta dịch lại gần, bò trên phiến đá bằng hai đầu gối.
— Còn ông ta thì không ngừng tìm con. Ông ta muốn khép lại vết hổng mà con và mẹ đã tạo ra. Lần này ông ta đến gần rồi. Điện thoại của con kìa.
Tôi nhìn xuống màn hình. Chấm đỏ dưới chân cầu đang nhấp nháy theo nhịp. Và trên lớp bản đồ ẩn, từ mọi ngả đường, ba chấm đến — đỏ như tiết — đang tiến lại gần tôi, nhanh dần đều.
— Họ đến rồi.
Giọng bà ta khẽ run, nhưng vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng.
— Lâm, nghe mẹ nói. Con tự hỏi tại sao mình nhìn mờ một bên mắt. Bởi vì mắt đó nhìn thấy lớp ẩn. Con quen nhìn lớp thật vì con phải giả vờ mình bình thường. Nhưng tối nay không ai bình thường cả. Con phải mở đơn hàng thứ tư.
— Đơn thứ tư là gì?
— Nó là con. Người gửi là con. Người nhận… là con.
Bà ta nắm lấy cổ tay tôi. Bàn tay lạnh như đá.
— Đây là đơn hàng mẹ chưa bao giờ giao xong. Mẹ giữ con lại mười năm. Bây giờ tới lượt con. Con phải chọn: hoặc mang đơn đó trở về lớp ẩn và chấp nhận biến mất, hoặc để người khác giao nó thay con — và người đó sẽ mãi mãi là một điểm mờ.
Tôi nghẹn thở. Những ngón tay tôi cắm sâu xuống nền bê tông.
Điện thoại tôi rung dữ dội. Một dòng tin nhắn mới, từ số lạ, nhưng tôi biết đó là ai.
Chọn đi, Lâm. Ba chấm kia cách con bảy trăm mét. Năm phút nữa, con không còn cơ hội thứ hai.
Tôi ngẩng đầu lên. Bóng người đang bò tới dọc theo vệ sông đã hiện rõ hình thù. Không giống người. Không giống gì tôi từng thấy.
Tôi quay sang người đàn bà đang ngồi trước mặt mình. Người phụ nữ vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt trắng dã ấy, kiên nhẫn, như đang chờ tôi từ rất lâu.
Rồi tôi nghe tiếng mẹ tôi. Không phải từ trong vòm cầu. Từ trong ký ức. Từ buổi sáng mưa hai mươi năm trước, khi mẹ bế tôi trên tay, miệng mẹ lẩm nhẩm cái gì đó rất khẽ, rất nhanh, không phải để ai nghe. Một câu. Một câu thôi. Và trong tiếng gió đêm nay, tôi nghe rõ. Lần đầu tiên trong đời.
— Mẹ giao con cho thế giới này. Không phải để người ta trả con về.
Tôi chộp lấy điện thoại. Ngón tay lướt trên màn hình.
Đơn hàng thứ tư: Người gửi, Lâm Nguyễn. Người nhận, Lâm Nguyễn. Hàng hóa: chính cậu.
Tôi ấn nút. “Chấp nhận.”
Ba chấm đỏ trên bản đồ dừng lại cùng một lúc.
Rồi tất cả cùng biến mất.
Người phụ nữ trước mặt tôi gục xuống, hơi thở bà ta nhẹ đi như thủy triều xuống. Nhưng trên môi bà ta, một nụ cười méo mó hiện ra. Không phải nụ cười chiến thắng. Là nụ cười của người vừa đưa được món hàng đi đúng chỗ.
Tôi với tay đỡ lấy bà. Nhưng bà ta nhẹ quá. Nhẹ như không có gì. Nhẹ như một tấm ảnh cũ đã bạc màu từ lâu, chỉ còn chờ người cuối cùng nhớ đến nó rồi tan đi.
— Con giao xong rồi, Lâm. Giờ con phải đi tìm người giữ ký ức về con.
— Ai sẽ giữ ký ức về con? — tôi gào lên, giọng vỡ thành tiếng kêu khàn đặc.
— Đừng lo. Con sẽ không đi một mình.
Bà ta ngẩng đầu, hướng đôi mắt trắng về phía con dốc. Tôi ngoái lại theo hướng đó.
Trên đỉnh dốc, dưới ánh đèn đường vàng vọt, một bóng người nhỏ bé đang đứng. Tay cầm chiếc hộp nhỏ. Một đứa trẻ. Một chiếc hộp quen thuộc.
Điện thoại lại rung. Lần này là một cuộc g