Vườn Địa Đàng Của Kẻ Chết - Chương 1
Trần Lâm bước theo sau Đình Vũ, mắt dán xuống đất. Anh đếm bước chân mình — thói quen cũ từ những đêm vẽ bản thiết kế, đếm số bậc cầu thang để chắc rằng mặt bằng không sai lệch. Một trăm mười hai bước. Một trăm mười ba. Cỏ mềm dưới gót, nhưng từng phiến cỏ đều hướng về cùng một phía, nghiêng đều như lông mèo bị ve vuốt ngược. Không gió. Vậy cái gì đã làm chúng nghiêng?
Anh ngẩng lên. Không có mặt trời. Không có đường chân trời. Chỉ có những luống cây chạy xa dần thành những vệt mờ trong ánh sáng trắng đục. Cây cối mọc cao quá đầu người, cành trong suốt như thủy tinh kéo mỏng, bên trong thấy rõ những sợi mạch màu hồng nhạt đập chậm rãi như nhịp tim. Quả trên cành tròn, nhiều màu — xanh coban, đỏ thẫm, tím khói — treo lơ lửng, không có cuống.
— Đẹp, phải không?
Đình Vũ đi ngược lại, hai tay chắp sau lưng, tóc dài buộc hờ bằng một sợi dây đen mảnh. Anh ta bước mà không để lại dấu. Trần Lâm để ý điều đó ngay từ lần đầu, và anh ghét cảm giác bị bỏ xa bởi một chi tiết không khớp. Kiến trúc sư không tin vào ma thuật, chỉ tin vào kết cấu. Và kết cấu ở đây sai ở chỗ cái đẹp của nó không có bóng đổ.
— Đẹp thì không xây được nhà, — anh nói. — Cần biết đường kính luống, chiều cao cây, khoảng cách giữa các hàng. Có bản vẽ không?
Đình Vũ nghiêng đầu. Anh ta cười, cái cười luôn nằm trên môi như vẽ lên mặt.
— Bản vẽ của vườn nằm trong đầu Người Cầm Sổ. Muốn tìm cô ta thì phải đi qua luống của người chết. Mà muốn đi qua đó, — anh ta giơ một ngón tay lên, — cậu phải trồng cây của mình trước.
— Tôi trồng rồi.
— Một cây. — Đình Vũ lắc đầu. — Mỗi linh hồn trồng một, đúng luật. Nhưng cậu có nhiều ký ức hơn một. Cây đầu tiên là để giữ cậu ở đây. Cây tiếp theo mới là để cậu đi.
Trần Lâm im lặng. Anh nhớ gốc cây anh đã đào bằng tay trần — rễ cây quấn quanh ký ức về mẹ, về lần cuối anh nghe giọng bà qua điện thoại, về việc anh đã không về kịp. Cây đó đứng vững trong luống, cao ngang hông, lá trong suốt, một quả duy nhất màu trắng sữa. Và dưới gốc nó, anh tìm thấy chiếc kính nứt của mình. Chiếc kính lẽ ra còn trên mặt anh. Chiếc kính ghi tên “Trần Lâm” trên gọng. Anh không hỏi thêm. Nhưng anh ghi nhớ.
— Ý anh là tôi phải đào thêm một ký ức nữa ra khỏi đất, — anh nói.
— Không phải đào. Trồng. — Đình Vũ quay người, tiếp tục bước. — Đất ở đây ăn ký ức như cây ăn nước. Cậu cho nó gì, nó trả lại cho cậu hình dạng đó. Muốn đi sâu, cậu phải cho nó thứ sâu nhất.
Họ đi qua ba luống nữa. Trần Lâm đếm: hai trăm bảy mươi bước. Rồi ba trăm lẻ một. Anh bắt đầu nhận ra vườn không có hệ thống trục. Không có lối đi chính, không có bố cục đối xứng, không có điểm tụ. Mỗi luống uốn theo một đường riêng, và chúng giao nhau ở những góc không thể tính được. Một khu vườn vô tổ chức. Hoặc tổ chức theo một logic anh chưa đọc ra.
— Anh chết ở đây bao lâu rồi? — anh hỏi.
— Lâu.
— Lâu là bao nhiêu.
Đình Vũ dừng lại. Lần đầu tiên anh ta dừng đúng một nhịp trước khi trả lời, và Trần Lâm để ý. Nhịp đó dài hơn khoảng nghỉ tự nhiên.
— Lâu lắm rồi. — Anh ta cười. — Cậu cứ hỏi như kiểm tra bê tông ấy. Độ ẩm bao nhiêu, mác xi măng bao nhiêu. Ở đây không có đơn vị đo.
— Vậy anh đo bằng gì?
— Bằng số người quên tôi.
Câu trả lời rơi xuống giữa hai người như hòn sỏi. Trần Lâm nhìn tấm lưng mỏng trước mặt. Áo trắng, vải mềm, không nhăn, không bám bụi. Một người chết hai trăm năm. Ai còn nhớ được hai trăm năm?
— Vậy cây của anh còn sống không?
Đình Vũ không trả lời. Anh ta bước tiếp nhanh hơn, và lần này Trần Lâm phải rảo theo. Nhưng khi anh cúi xuống nhìn chỗ đất anh ta vừa bước qua, anh thấy một thứ không khớp: trên nền cỏ mềm, nơi mũi giày Đình Vũ vừa chạm, một vệt nước đen loang ra. Rất mỏng. Rất nhanh. Rồi cỏ mọc trùm lên như chưa từng có gì.
Trần Lâm không nói gì. Anh ghi nó vào bộ nhớ, chỗ anh thường để những chi tiết chưa đủ dữ liệu. Nhưng anh đếm bùn. Một vệt. Hai vệt. Đến vệt thứ tư thì anh dừng lại.
— Anh ơi.
Đình Vũ quay lại.
— Cổ chân anh.
Đình Vũ nhìn xuống. Trên mắt cá chân trắng như giấy của anh ta, một vòng bùn ướt bám chặt, dày lên từng giây, không chảy, không khô. Nó bám như một bàn tay năm ngón đang nắm. Anh ta cúi xuống, lấy tay áo phủi. Bùn không rơi. Nó quấn quanh cổ tay áo, thành một đường chỉ đen, rồi từ từ rút lại về mắt cá.
— Cậu đừng để tâm mấy chuyện kỳ cục ở đây, — Đình Vũ nói. Giọng anh ta vẫn nhẹ.
Nhưng mắt anh ta không cười.
Trần Lâm bước lên một bước.
— Không. — Anh nói chậm, rõ từng từ, thói quen từ những buổi họp với kỹ sư kết cấu. — Tôi để tâm. Vì nếu có chỗ lún thì phải khoan thử. Có nước rò thì phải tìm nguồn. Anh đang che cái gì?
Đình Vũ nhìn anh rất lâu. Lần đầu tiên kể từ khi hai người gặp nhau, anh ta không cười.
— Cậu không thể nói dối, đúng không? — anh ta hỏi.
— Không.
— Tốt. — Anh ta thả tay áo xuống. — Vậy thì tôi cũng nói thật một phần. Phần còn lại cậu phải tự đào.
Anh ta quay đi, và lần này hai người không nói gì suốt một quãng dài. Trần Lâm đếm bước. Bốn trăm. Năm trăm. Cỏ dưới chân bắt đầu cứng hơn, và mùi hương ngọt trong không khí đậm dần — mùi hoa ly ngâm mật để lâu, hơi lên men. Anh thấy khó thở.
Rồi ánh sáng đổi màu.
Không phải tối đi. Nó nhạt đi. Mọi thứ trắng đục chuyển thành xám như thủy tinh xỉn, và những cái cây trong suốt bắt đầu phát sáng mờ từ bên trong. Trần Lâm nhận ra mình đang nhìn xuyên qua thân cây sang phía bên kia — không phải bóng tối, mà là một mặt nước phẳng lặng màu đen, kéo dài không thấy bờ.
Anh dừng bước. Nước. Một khối nước sâu. Cổ họng anh thắt lại, thứ sợ cũ trồi lên từ dạ dày như phản xạ. Anh lùi lại nửa bước.
— Đừng sợ, — Đình Vũ nói phía trước. — Chưa xuống đâu. Chỉ đi ngang.
Nhưng khi anh ta vừa nói xong chữ “xuống”, giọng anh ta tự cắt giữa âm tiết. Cả người anh ta khẽ giật như bị ai kéo dây. Trần Lâm để ý: từ khi bước vào vườn đến giờ, Đình Vũ chưa từng nói từ đó ra khỏi miệng, và vừa rồi dường như cũng không phải anh ta chủ động nói. Cả vườn đang chờ anh ta nói sai.
Cỏ dưới chân hai người bắt đầu run.
Trần Lâm không thấy ai gọi. Không có tiếng người. Chỉ có một âm thanh như tấm vải lớn bị kéo lê trên mặt nước, kéo dài từ phía sau, từ dưới lên, từ trong ra. Rồi một giọng nói vang lên.
Nó không phải giọng người. Nó giống giọng của gỗ cọ vào gỗ, của sỏi lăn đáy chậu, của nước bị đổ ngược từ cốc trở lại bình. Nó gọi một cái tên.
— Đình… Vũ…
Cái tên rơi xuống như một hòn đá tảng. Đình Vũ đứng chôn chân, hai tay buông thõng, mặt quay về phía mặt nước đen nhưng mắt trống rỗng. Trần Lâm thấy rõ anh ta toát ra hơi lạnh đến mức không khí quanh anh ta kết thành sương. Rồi từ mặt nước sau lưng hai người, một hạt sáng nhỏ — trắng, tròn, to bằng đầu ngón tay — nổi lên, lơ lửng một nhịp, và bay khỏi mặt hồ về phía xa.
Nó chỉ sáng một lần. Rồi tắt.
Trần Lâm chạy tới. Anh túm lấy vai Đình Vũ giật mạnh. Vai anh ta lạnh buốt qua lớp áo, lạnh như tay chạm vào nước đá.
— Cái gì đó vừa bay khỏi mặt nước, — anh nói. — Cái hạt sáng. Nó là gì?
Đình Vũ quay lại rất chậm. Mắt anh ta đỏ lên trong ve, không phải đỏ máu — đỏ như thủy tinh nhìn qua lửa. Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, anh ta nhìn thẳng Trần Lâm không cười. Anh ta mở miệng, rồi ngậm lại. Cổ chân anh ta, vòng bùn đen khẽ siết lại một nhịp như ngón tay nắm chặt.
— Một ký ức, — anh ta nói. — Của tôi. Nó đã ăn mất. — Một thoáng dừng. — Cậu đừng đứng đây. Đi.
Đình Vũ quay người, bước nhanh về phía trước, nhưng bước được ba bước thì khuỵu xuống. Không phải gục — trượt. Như mặt đất dưới chân anh ta vừa biến thành dốc, kéo anh ta về phía hồ. Trần Lâm lao tới, chụp lấy cánh tay anh ta, kéo lại. Hai người ngã xuống cỏ. Cỏ ướt. Ướt thật — không phải mềm, mà đọng nước lạnh. Anh ngẩng lên. Phía trước, con đường họ đang đi đã biến mất. Không phải chặn. Không phải sụp. Nó chảy. Cả đoạn vườn phía trước đang tan thành một dải nước đen rộng, cuốn về phía họ như một vết dầu loang.
— Lên luống cây! — Đình Vũ gào. Lần đầu tiên anh ta gào.
Trần Lâm túm áo anh ta kéo lên gờ đất cao nhất gần đó, dưới gốc một cây lớn có cành đã xoay lại như đang nhìn họ. Nước đen chạm gờ, dừng lại, rủi rỉ rơi vào các kẽ đất, rồi lùi. Nhưng nó để lại trên mặt đất một vệt loang thẳng tắp, và ở giữa vệt loang đó, đất nứt ra thành từng ô vuông nhỏ như bề mặt bê tông co ngót.
Trần Lâm nhìn chằm chằm vết nứt. Đây không phải ngẫu nhiên. Phía sau vết nứt, luống cây duỗi thẳng ra trong một đường anh chưa từng thấy trong vườn này: thẳng tắp, đều, đúng khoảng cách. Không phải vườn. Đây là dấu vết của một thứ được xây. Rồi chúng bị nước nhấn chìm.
Anh quay sang Đình Vũ. Anh ta ngồi bệt xuống cỏ, tóc ướt dính vào má, một tay vẫn nắm vạt áo Trần Lâm không buông. Vòng bùn trên cổ chân anh ta đã khô, nhưng khô thành hình năm ng