Đế nhân - Chương 16.2
Nhân đi được một đoạn thì đã thấy cái cổng Đạo Quán phía trước, đang ung dung mà đi tới thì chợt thấy những bóng người đang nấp loáng thoáng sau những bụi rậm kia, Nhân tưởng chừng như những kẻ trộm muốn vào trộm đồ trong đạo quán, Nhân nhẹ nhàng mà nấp phía sau mà quan sát, đưa tai mà lắng nghe những tên kia nói chuyện thì Nhân biết rằng đây không phải là trộm, mà đây là những môn đồ của những đạo phái khác, bọn chúng đang chuẩn bị tấn công vào đạo quán, Nhân vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra trong thời gian vừa qua;
-Là chuyện gì mà bọn chúng lại muốn đánh vào đạo quán.
Nhân vẫn im lặng mà quan sát xem chuyện gì sắp xảy ra, chợt có một đám người khác số lượng lên đến chục người đi tới, những người này khí chất hơn người, tay mang pháp khí, kẻ đi đầu kia trông rất quen, Nhân nheo mắt mà nhìn kĩ thì thấy là Thiên Hoàng, chính là hắn, Thiên Hoàng đang dẫn đầu bọn người kia mà tiến tới, đám người này đi tới thì những bóng người đang nấp loáng thoáng kia vội quay lại mà chắp tay:
-Trưởng môn.
-trưởng môn?????: Nhân thắc mắc với sự việc diễn ra trước mắt.
Lúc này Thiên Hoàng mới lên tiếng mà nói với những người đi cùng còn lại:
-Thưa các vị trưởng môn của các đạo phái, chuyện đồ đệ Cước Sơn đã giết chết sư Đệ của ta là Địa Hoàng ở ba tháng trước thì mọi người cũng đã biết. Trước giờ các môn phái đều sống ôn hoà với nhau, nhưng nay Cước Sơn muốn dành quyền bá chủ nơi này, cái chết của Địa Hoàng là quá rõ ràng, bọn chúng giết người để khẳng định tại nơi này chúng muốn đánh ai thì đánh, giết ai thì giết. Thử hỏi các đồng đạo, hôm nay chúng giết một người, sau chúng giết thêm vài người, những ai dám chống lại hay đá động tới bọn chúng thì đều bị chúng đánh giết, thì khác nào chúng coi các đạo môn của chúng ta chỉ là cỏ rác, hạng tôm tép phải chịu lép vế dưới bọn chúng.
Những người khác cũng đồng loạt tán thành với ý kiến của Thiên Hoàng, bọn họ cũng vì sợ môn đạo của mình bị chèn ép, chúng đệ tử không có đất sống nên cũng nghe theo lời xúi giục của Thiên Hoàng mà muốn lật đổ Cước Sơn Phái. Nhân im lặng nghe hết lời của Thiên Hoàng thì giật mình mà ngẫm nghĩ:
-Cái gì, mới đây mà đã ba tháng trôi qua rồi hay sao.
Đang suy nghĩ thì chợt có tiếng động vang lên, Nhân lại tiếp tục mà quan sát, lúc này mọi thứ như đã sẵn sàng cho cuộc chiến, Thiên Hoàng dơ tay mà ra lệnh tất cả cùng nhau đánh úp vào đạo quán. Lúc này những bóng đen kia lần lượt tiến lên, chúng đông như kiến mà đánh vào bên trong đạo quán. Biết có động bên ngoài, chúng đệ tử của Cước Sơn cũng đồng loạt lao ra mà ứng chiến, Nhị Long và Tam Long đứng đầu mà cất tiếng hỏi lớn:
-Là kẻ nào nửa đêm dám đánh vào đạo quán bọn ta.
Thiên Hoàng cười khinh rồi nói:
-Bọn ta đến đây để đòi lại công bằng cho Địa Hoàng. Không thể để các ngươi muốn làm gì thì làm được.
Lúc này một bóng người mặc một bộ đồ trắng, tay cầm thương từ bên trong đi ra, người này vừa đi vừa đáp:
-Sư đệ Địa Hoàng của người không phải là do bọn ta giết. Chính ngươi là người hiểu rõ nhất. Cớ gì muốn đổ hết tội lỗi lên đầu bọn ta.
Thiên Hoàng nheo mắt thì nhận ra đó chính là Bạch Hổ:
-Con hổ tinh, chính mày và thằng nhóc kia đã giết chết người của tao, khôn hồn thì giao thằng nhóc đó ra đây, không thì e rằng đêm nay bọn ta sẽ san bằng nơi này.
Nhị Long lúc này mới lên tiếng:
-Hỗn láo, chẳng phải chuyện này các vị trưởng lão đã giải quyết với nhau rồi sao, nay cớ gì mà ngươi muốn gây chiến.
Thiên Hoàng lại đáp:
-Trưởng môn, phiiii, tất cả bọn họ chỉ biết giải quyết qua loa cho qua chuyện, làm sao hiểu được cảm giác mất đi người thân như ta, bọn họ sống an nhàn thì làm sao hiểu được các đồng đạo ở đây phải chịu qua bao nhiêu cực khổ. Nếu không mạnh tay thì Cước Sơn bọn bây ăn hiếp bọn ta hay sao. Đúng không các đồng đạo.
Những tên kia cũng đồng loạt tán thành ý kiến của Thiên Hoàng, một tên khác lại lên tiếng:
-mau giao thằng nhóc kia ra đây, những kẻ nào bị tội phải chịu tội. Các người đã bao che cho đệ tử làm điều xằng bậy. Bọn ta cũng theo quy cách nơi này mà làm. Mau giao ra đây.
Đồng loạt bọn kia đều kêu lên:
-Giao nó ra đây, giao nó ra đây.
Nhị Long lại cất tiếng:
-Hiện tại bọn ta không bao che cũng không giữ Đế Nhân, các ngươi muốn gì thì hãy chờ sư phụ ta về.
Thiên Long nghe không có Cước Sơn Lão Nhân ở đây thì ánh mắt sáng lên, miệng cười khinh bỉ rồi nói:
-Đế Nhân, hahaha tên đẹp đó. Lại không có Cước Sơn Lão Nhân ở đây, haha được vậy thì đánh vào mà tìm người. Các đồng đạo. Xông lên.
Tất cả đồng loạt xông lên mà đánh vào đạo quán, Nhị Long Tam Long Bạch Hổ và các sư huynh đệ khác thấy vậy cũng lập tức lao lên mà ứng chiến, tiếng đao kiếm, tiếng la hét giữa đêm khuya vang vọng lên, Bạch Hổ vung Bạch Vương Thương đồ sát những kẻ mạo phạm tới nơi này, Nhị Long Tam Long cũng đồng loạt thi triển pháp thuật, hư ảnh của hai con tiểu long ẩn hiện trên trời mà gầm gừ rồi lao xuống tấn công vào Thiên Hoàng, Những kẻ đồng môn của Thiên Hoàng cũng không phải dạng thấp kém, bọn chúng cũng bắt ấn quyết mà đánh liên tiếp về hai con tiểu long, những pháp quyết đánh tới liên tục làm hai con tiểu long có phần nào bị đả thương, Thiên Hoàng lúc này lại thi triển pháp:
-Huyết Linh Đao, diệt.
Thiên Hoàng điểm lên thanh đao của mình một đường máu đỏ, thanh đao rung lắc dữ dội rồi hút sạch đường máu vừa rồi, Thiên Hoàng cười lớn rồi nói:
-Huyết Linh, toàn bộ máu đổ xuống nơi này đều là của người.
Lập tức Thiên Hoàng phi thẳng thanh đao lên mà điểm chú, thanh đao lao đi vun vút, lưỡi đao sắc lẹm cứa cổ hàng chục người nơi mà nó đi qua, từng nhát máu trên đó đều bị nó hút sạch. Trận chiến đang diễn ra ác liệt hơn bao giờ hết, pháp chú đánh vào nhau nổ tung trời, đao kiếm chém giết tứ tung. Có vẻ như Nhị Long và Tam long không thể địch nổi với bọn người kia, Bạch Hổ lúc này thì lại bị vây đánh bởi Thiên Hoàng và Bốn Tên đồng môn khác. Sau một hồi thì có vẻ như Bạch Hổ cũng đã đuối sức, hai anh em Nhị Long cũng đã lui về phía trong mà cố thủ, thế trận hoàn toàn nghiêng về bọn Thiên Hoàng. biết không thể chờ đợi thêm Nhân lập tức phi như bay mà dẫm đạp trên đầu của bọn người kia mà đi, đáp xuống trước cánh cổng mà hét lớn:
-Dừng Lạiiiiiii