Đế nhân - Chương 16.1
Chap 16:
Thời gian cứ thế trôi qua, Nhân ở trong căn phòng với Đát Đô Lạt Ma mà quên mất ngày mất tháng, vốn dĩ căn phòng này không có ánh sáng bên ngoài lọt vào, không biết bên ngoài là ngày hay đêm, Nhân ngày ngày cứ luyện pháp mà Đát Đô Lạt Ma chỉ dạy, không chỉ riêng Nhân mới được Lạt Ma chỉ dạy tận tình, mà ngay cả Cu Đế bên trong Nhân cũng được khai thông và chỉ dạy những thứ trong cuốn Mật Tông Bí Thuật kia, Trong một lần luyện lửa tam muội thì Cu Đế bất chợt gặp vị Đát Đô Lạt Ma. Cu Đế bất ngờ vì người này tại sao lại có thể đến được đây:
-Ngươi là ai, tại sao lại đến được nơi này.
Đát Đô Lạt Ma đứng nghiêm nghị mà nhìn Cu Đế, ánh mắt ngài hiện rõ sự uy nghiêm đến đáng sợ, nhìn thẳng vào sau bên trong đôi mắt ấy, Cu Đế như chìm vào một vòng xoáy vô cực đang cuốn mình đi, Lạt Ma lên tiếng mà nói:
-Nhân duyên đưa ta đến đây mà giúp ngươi. Một tâm ma mang hình hài của một thiên tử.
Cu Đế nghe giọng nói từ tốn của Lạt Ma thì chợt nhận ra điều gì đó:
-Là ngàiii, giọng nói nàyyyy…..
Lạt Ma nhoẻn miệng cười rồi đáp:
-Đúng, chính ta đã khai thông từng linh pháp từ cuốn sách ấy cho ngươi. Vốn dĩ ta đã đi tìm cuốn sách đó từ lâu nay, nhưng không ngờ nhân duyên của nó lại thuộc về ngươi.
Cu Đế nghe đề cập tới cuốn sách thì biết ngay là cuốn sách pháp mà mình đang tu luyện. Cu Đế lại lên tiếng:
-Ngài chính là chủ nhân của cuốn sách đó.
Lạt Ma thở dài rồi mới đáp:
-Nếu nói về nhiều kiếp trước thì đúng là như vậy, ta chính là chủ nhân của nó. Nhưng sau nhiều đời ta chuyển kiếp, cuốn sách này cũng được lưu truyền và cất giữ bởi chúng môn đồ. Nó được xem như là báu vật của đạo môn tây tạng ta, vì vậy có rất nhiều kẻ muốn chiếm nó làm của riêng mình. Những tên môn đồ của ta cũng vậy, vì tranh giành cuốn sách này mà bọn chúng không ngại thủ đoạn tàn sát lẫn nhau. May mắn thay nó được một đồ đệ một lòng trung thành mang sang tận xứ này mà chôn giấu, ta chuyển sinh kiếp này cũng là vì muốn tìm lại cuốn sách này. Nhưng nay nó lại tự khai mở và chọn ngươi, ta nghĩ đây cũng là một duyên số, nên ta quyết định sẽ truyền dạy cho người những thứ trong cuốn sách này. Mong rằng nó sẽ không bị thất truyền.
Cu Đế nghe tới đây thì suy nghĩ hồi lâu rồi mới chắp tay mà đáp:
-Nếu như vậy thì ngài chẳng khác gì sư phụ của ta.
Lạt Ma nghe vậy thì bật cười mà nói:
-Nếu ngươi cho là vậy, thì cứ xem là như vậy đi. Hahahahaha….
Cu Đế cầm cuốn sách ra trước mặt mình rồi nói:
-xem ra thứ này cần phải nhờ vào sư phụ chỉ bảo.
Lạt Ma nhìn cuốn sách mà lại thở dài rồi nói:
-Thứ này đã làm bao nhiêu kẻ phải nằm xuống, nó luôn khởi dậy tâm ma của người khác, và cả ngươi cũng vậy, nó không tìm đến thể xác chính của ngươi, mà nó lại tìm đến tâm ma của thể xác đó, mà tâm ma lại chính là ngươi. Vốn dĩ ta biết ngươi từ lâu đã muốn tách khỏi bản thể chính đầy sự yếu đuối bên ngoài kia, nhưng ngươi lại day dứt một điều gì đó. Điều ta nói ngươi ngẫm có đúng hay không.
Cu Đế bất ngờ với lời vị Lạt Ma vừa nói, vì nó quá đúng, Cu Đế lại thở dài mà nói:
-Đúng vậy, vốn dĩ con đã muốn tách rời bản thể chính này mà trở thành một bản thể khác. Một bản thể mạnh hơn. Nhưng con vẫn còn một điều bâng khuâng, vì con chính là tâm của bản thể, đã trải qua nhiều chuyện mới có con ngày hôm nay, con không muốn tách rời, con muốn phải dùng bản thể chính mà tự tay mình báo thù.
Lạt Ma lại gật gù mà nói:
-Vốn dĩ sứ mạng của ngươi không phải là tách rời mà là hoà chung. Hiện tại thì chưa phải lúc, nhưng thời gian sau sẽ có thứ dung hoà ngươi và bản thể thành một. Và đây cũng chính là số mệnh.
Sau đó Lạt Ma không nói thêm một lời nào nữa, mà mở cuốn sách kia ra mà truyền dạy cho Cu Đế những thứ từ bên trong cuốn sách. Ngày qua ngày, Lạt Ma truyền dạy cho Nhân và Cu Đế hết tất cả những gì mà ngài có thể, như đây là sự sắp đặt trước, Nhân càng học thì càng tiến bộ, pháp lực tăng lên nhanh chóng, Cu Đế thì càng lợi hại hơn, vì là dã tâm nên mọi thứ đều được Cu Đế tiếp nhận mọi thứ nhanh chóng, pháp lực Cu Đế sau khi được Lạt Ma chỉ dạy thì có thể sánh ngang các bậc cao nhân trong giới khác. Nhân Niệm Chú, một hoa sen lớn hiện ra lơ lửng trước mặt, hoa sen này xoay theo hình vòng tròn, từng nhánh hoa nhỏ bên trong cũng xoay vòng theo, Nhân nhẹ nhàng mà đưa hai ngón tay bắt lấy một cánh hoa mà phi thẳng về phía trước, cánh hoa phi thẳng tới cánh cửa xuyên qua tầng kết giới kia mà đánh bật cánh cửa văng ra xa. Nhân kinh ngạc vì thứ pháp mình vừa đánh ra:
-Liên Hoa Pháp. Hahaha…..
Lạt Ma cũng gật gù mà nói:
-Đã đến lúc cậu phải đi rồi.
Sau một thời gian ở lại nơi này thì Nhân dường như chỉ muốn ở lại đây mà luyện pháp, như còn điều gì đó không nỡ bước ra khỏi cánh cửa kia, Lạt Ma hiểu được Nhân đang muốn gì, Lạt Ma nhẹ nhàng mà đáp:
-Quay về đi, ngoài kia rất nhiều thứ đang chờ đợi cậu, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.
Nói rồi vị Lạt Ma kia từ từ mà biến mất, Nhân quét thần nhãn mà nhìn xung quanh vẫn không thấy tung tích của Lạt Ma đâu. Biết ngài đã đi xa, Nhân cúi đầu mà lạy ba lạy thay lời cảm tạ ơn dưỡng dạy bao nhiêu ngày qua. Rồi Nhân nhắm mắt mà hít một hơi thật sâu mà bước ra khỏi cánh cửa kia. Chân Nhân bước qua khỏi cánh cửa thì cảm giác như mình vừa bước qua một tầng không gian nào đó, có thứ gì vừa chạm nhẹ vào người Nhân, chợt mở mắt thì thấy mình đang đứng giữa rừng núi, nơi mà trước đây cậu đã bị đánh gục, lúc này đang là nửa đêm, Nhân đi theo lối mòn cũ mà đi về hướng Cước Sơn Đạo Quán, Nhân thầm nghĩ:
-Không biết mọi người ở nhà ra sao rồi, mình đã đi bao lâu rồi nhỉ. Thôi cứ về rồi tính sau.