Đế nhân - Chương 13.3
Nhưng lạ thay lần này Nhân càng nghĩ về nó, Thì những khí tức màu đen bao quanh Nhân càng nhiều, đến nỗi khuôn mặt của Nhân cũng có những thay đổi, giường như nó đang hiện rõ sự giận dữ từ sâu bên trong, những uất hận mà Nhân kìm nén bấy lâu nay, cả người Nhân run lên bần bật, như muốn thoát ra khỏi tư thế thiền định này mà bùng nổ lên vậy. Nhận ra sự không ổn đang xảy ra trên cơ thể mình, vội vàng ngưng suy nghĩ về những điều tiêu cực, tiếng tĩnh tâm chú bắt đầu vang lên trong đầu Nhân, nhằm kìm hãm những suy nghĩ của mình lại. Một hồi sau thì cơ thể đã trở về trạng thái bình thường, Nhân mệt nhọc mà thở ra từng tiếng, lần nào cũng vậy, sau mỗi lần như vật Nhân mệt muốn đứt hơi, chỉ muốn nằm vật ra mà thở. Lúc này một luồng âm khí từ đâu tràn đến, hai tai của Nhân nhích nhích lên như lắng nghe luồng âm khí kia phát ra từ đầu, nhắm hai mắt khoảng hai giây, Nhân mở bừng lên, lúc này đôi mắt âm dương đã được Nhân khai mở, lập tức hiện ra những luồng âm khí kia đang tràn tới, Nhân đưa tay ngón trỏ và ngón cái đưa lên, ba ngón còn lại khép chặt vào lòng bàn tay, vận lực mà đánh một luồng dương khí từ lòng bàn tay vào luồng âm khí kia. Dương khí từ Nhân đánh ra, chặn lại luồng âm khí đang len lỏi chạy tới, đưa mắt quét xung quanh thì thấy hai bóng quỷ với hai đôi mắt đỏ lòm đang nhìn chằm chằm về mình. Lập tức Nhân rút trong người ra một lá phù, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Nhân hô lớn:
-Linh Phù Ấn.
Lập tự hai lá phù bốc cháy, Nhân đánh thẳng về hướng hai đôi mắt đang nhìn mình, hai bóng đen lập tức né ra xa, linh phù đánh vào thân cây tạo nên một tiếng nổ lớn, sau đó cả thân cây bắt đầu bốc cháy, Nhân lại đứng lên mà nói:
-Ma quỷ từ đâu xuất hiện, dám đánh lén ta.
Hai bóng đen từ từ hiện ra, lúc này Nhân nhìn rõ đây là hai con quỷ với cặp nanh dài ngoằn, móng tay sắc nhọn, chúng nó nhìn Nhân chằm chằm rồi nói:
-Dương khí của mày cũng không tệ, đáng để bọn tao tu luyện.
Nhân lườm mắt mà nhìn, rồi lại cất tiếng nói như thách thức:
-Nếu bọn mày đủ sức.
Dứt lời, Nhân đứng thủ thế, hai tay bắt ấn, hai bàn tay đan xen vào nhau, ngón cái và ngón giữa đưa ra. Nhân thu tay về phía ngang tai, dồn lực vào lòng bàn tay:
-Khaiii
Lập tức Nhân bắn thẳng một luồng thần lực vào hai bóng quỷ trước mặt, hai bóng quỷ né người sang hai bên, thần lực kia đánh vào giữa mà xẹt qua mặt của hai bóng quỷ, uy áp của thần lực vừa rồi cũng không nhỏ, làm cho hai bóng quỷ nóng ran cả mặt, một trong hai bóng quỷ lại lên tiếng:
-Haha cũng không tệ lắm.
Hai bóng quỷ lập tức lao lên mà đánh trả, vung tay nhắm hướng cổ Nhân mà bóp, Nhân vội cúi người mà né, thừa cơ hội Nhân cúi xuống, hai bóng quỷ bay qua đầu, tay lại vung xuống đánh thẳng vào lưng của Nhân, Hai Bóng quỷ lộn một vòng rồi đáp xuống. Nhân bị đánh đau thì nằm sụp xuống, trên lưng hai dấu bàn tay quỷ kia từ từ nóng lên, Nhân đau rát mà lăn lộn, hai bóng quỷ phủi phủi tay mà nói;
-Tưởng thế nào, hahaha
Nhân rút hai lá phù cầm trên tay, tấm đỏ tấm vàng, vung tay đánh thẳng về phía hai bóng quỷ, theo đà hai lá phù bay trước, Nhân lao theo sau, mặc cho trên lưng đang nóng rát như cháy da cháy thịt, hai lá phù lao tới đánh thẳng vào mặt của hai bóng quỷ, Nhân lại tung hai chân đánh thẳng vào ngực của hai bóng quỷ. Đưa tay chụp lấy hai lá phù, hai bóng quỷ vận ma lực mà bóp nát nó, pháp lực bùa chú của Nhân còn quá kém, chỉ đánh được những hạng ma cỏ chết bình thường, còn đối với những loại quỷ thành tinh, hay có tu vi thì nó chỉ được xem như là loại đồ chơi trẻ con. Nhân lúc này đã đánh trực diện vào ngực của hai bóng quỷ, khi chân Nhân đánh vào, hai luồng pháp lực màu vàng toả ra, đối nghịch với làn khói đen từ hai bóng quỷ kia, tạo nên một áp lực lớn đánh Nhân ra xa, hai bóng quỷ cũng bị đá lùi về vài bước, đưa tay phủi phủi Ngực rồi cười khinh bỉ:
-hahaha…
Một bóng quỷ đưa tay phải lên, năm ngón tay lúc này múa uyển chuyển như thôi miên những thứ trước mặt nó:
-Quỷ Pháp Mê Hồn
Từ bàn năm ngón, nó lại tạo thành hư ảnh những bàn tay khác, những ngón tay lắc lư như mê hoặc ánh mắt của Nhân. Bị đánh một chưởng đau, Nhân cảm nhận lưng mình đang bị nóng rát càng ngày càng mạnh, Nhưng lạ thay có một thứ gì đó đang hút từng hơi nóng đó vào trong người, Nhân lúc này mơ màng trước những ngón tay quỷ kia, hai mắt lờ đờ, tâm trí lúc này bị xoay cuồng, Nhân muốn đọc tĩnh tâm chú những không tài nào nhớ về bài chú ấy được, cứ vô định nhìn theo từng điệu nhảy đó, hai con quỷ đang dùng thuật mê hồn mà điều khiển tâm trí của Nhân:
-Lại đây nào, haha đúng rồi, lại đây nhanh….
Một bóng quỷ khác lại sửng sốt mà nói lớn:
-Tại sao nó lại có ánh hào quang…..
Hai bóng quỷ nhìn nhau, rồi cười lớn:
-Hahahaha…… kẻ này có đạo hạnh, hahaha là một chiến lợi phẩm lớn, hahahaha Ngãi Quỷ sẽ mau được luyện thành thôi hahahaha
Đang đắc ý với những ý định của mình, bóng quỷ đưa tay muốn chụp lấy Nhân mà hút lấy linh khí, thì từ đâu một con hổ trắng cực kì to lớn lao vun vút tới, nhúng người nhảy lên cao, há to cái miệng mà kêu lên một tiếng à uồmmmm lớn, tiếng kêu của nó tạo nên một cơn địa chấn làm rung cả mặt đất, con hổ cứ thế từ trên cao mà lao xuống ngoạm lấy bóng quỷ đang dùng thuật mê hồn mà nuốt chửng, vừa đáp xuống đất con hổ liền hoá thánh hình người, tay cầm một cây thương lớn, khuôn mặt dữ tợn mà nói:
-Là kẻ nào dám hại chủ nhân của ta.