Đế nhân - Chương 13.2
Bóng đen kia lúc này quay lại mà nhìn Nhân, thoáng giật mình vì khuôn mặt của Bóng đen kia giống Nhân y như đúc, bóng đen đó lại cười lên khó hiểu rồi biến mất. Nhân lúc này cũng giật mình vì tiếng kêu: .
-Dậy mau, Dậy mau tới giờ học pháp rồi.
Nhân cảm thấy trong người rất mệt mõi vì chuyện đêm qua, đưa mắt nhìn xung quanh thì không thấy ai, Nhân ngỡ rằng người kêu mình đã đi ra bên ngoài rồi, nhưng vào phòng anh được thì chắc chắn là Bạch Hổ.
, Nhân leo xuống giường, không thấy đôi dép của mình đâu, Nhân cúi người mà tìm phía bên dưới gầm giường, đang loay hoay tìm dép thì thấy một chấm sáng sáng màu vàng phát ra từ phía góc chân giường, Nhân tò mò mà chui vào, phát hiện ra chấm sáng kia phát ra từ dưới lòng đất, Nhân vội vàng bò ra ngoài, nhấc chân giường sang một bên, sau đó lại tìm một cái xẻng nhỏ ngoài sân mà đào chỗ phát sáng ấy lên. Một hồi lâu thì cái thứ phát sáng kia được Nhân đào lên, là một cuốn sách màu vàng nhạt, nhưng thứ phát sáng không phải là toàn bộ cuốn sách, mà là dòng chữ trên màu vàng trên bìa sách: Mật Tông Bí Thuật.
-Chủ Nhân, Chủ Nhân, Dậy….. Dậyyyy……
Nhân giật mình thức giấc, ngơ ngác mà nhìn xung quanh, thấy Bạch Hổ đang đứng trước mặt, Nhân khó hiểu mà nhìn mọi thứ xung quanh một lần nữa, nhớ về giấc mơ lúc nãy, Nhân vội vàng nhảy xuống mà nhìn dưới gầm giường, lúc này thì không có thứ gì phát sáng dưới đó. Bạch Hổ khó hiểu trước hành động của Nhân, anh ta hỏi:
-Chủ nhân, cậu làm gì vậyyy…
-Anh Hổ, anh vừa mới vào kêu em đây à. Nhân hỏi lại
-Đúng rồi, Tôi vừa mới vào đây, đêm qua thấy Chủ Nhân ngồi mãi mê thiền định, nên tôi và Lão Nhân quay về trước. Lúc sáng dậy thì thấy Cậu còn ngủ. Nên tôi ra ngoài trước. Vừa mới vào kêu cậu đây.
Nhân ngơ ngác khó hiểu những thứ đang diễn ra xung quanh mình, chợt Nhân loé lên một suy nghĩ giải đáp những thắc mắc của cậu:
-Mơ Trong Mơ.
Bạch Hổ thấy Nhân cứ ngồi với vẻ mặt ngơ ngác, Anh vỗ vai Nhân rồi hỏi:
-Chủ nhân, có chuyện gì hay sao.
Nhân nhìn Bạch Hổ rồi nói:
-À, không có gì đâu anh Hổ. Mà anh đừng gọi tôi là chủ nhân nữa được không.
Bạch Hổ hỏi lại:
-Vậy cậu muốn tôi gọi bằng gì??
Nhân suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Thôi, anh gọi Cậu Nhân là được.
Bạch Hổ gật đầu đồng ý với ý kiến của Nhân vừa nói, rồi cả hai đi ra bên ngoài, tiến về nơi mọi người đang tập trung học pháp. Nhân bắt đầu làm quen với những thứ pháp ấn, cách bắt quyết, rồi vẽ từng nét bùa. Sau một thời gian dài, ngày ngày học pháp, tối thì theo Lão Nhân và Bạch Hổ lên ngồi thiền định, Nhân lúc này đã thành thạo một số pháp thuật trừ tà cơ bản. Đêm nay Nhân sẽ được chỉ dạy cho cách làm quen và thông linh với cõi âm. Cũng như luyện cho mình đôi mắt âm dương.
Nhân tìm đến một nghĩa trang gần đó.Nhân làm theo lời dặn của Lão Nhân, đốt một cây đèn cầy lên, sau đó lại ngồi nhìn chăm chú vào ánh đèn cây đang cháy ở giữa nghĩa trang, thời gian cây đèn cầy cháy, Nhân không được chớp mắt, dù cho hai mắt của Nhân rất mỏi, nước mắt cứ thế mà chảy ròng ròng, đến khi cây đèn cầy đã cháy hết, Nhân lại đổ một xô nước ra đất, rồi lại đặt lưng nằm lên đó mà ngủ. Cứ như vậy ngày này qua tháng nọ, ngày thì học bùa pháp, tối thì luyện đôi mắt âm dương, ngày càng tiến bộ, bây từ từ có thể nhìn thấy những thứ thuộc về cõi âm xung quanh mình. Thời gian đầu khi bắt đầu nhìn thấy mọi thứ của thế giới cõi âm, Nhân rất hoảng sợ, những thứ ma quỷ với đủ loại hình dạng từ xấu xí đến kinh dị, đều qua lại trước cái nhìn của Nhân. Khi mới bắt đầu luyện được đôi mắt âm dương, Nhân không tài nào kiểm soát nó được, đi đến đâu cũng thấy toàn ma quỷ, nhiều khi còn không phân biệt được đâu là người thường, đâu là ma quỷ. Bởi vì có những vong hồn cũng như những người bình thường khác, họ vẫn ở hình dạng nguyên vẹn như thể xác lúc còn sống. Nên nhiều khi nhìn từ xa khó mà phân biệt được, chỉ khi đến gần thì mới có cảm giác âm khí nặng hơn, lúc đó mới nhận ra là người hay ma. Nhân lại được Lão Nhân dạy cho cách điều tiết và đóng mở đôi mắt âm dương theo như mình mong muốn. Một ngày rồi hai ngày, cuối cùng Nhân cũng thành thạo mà sử dụng đôi mắt âm dương. Vì có Bạch Hổ kề cạnh, Nhân cũng học được phần nào thần lực từ Bạch Hổ, Nhân được Bạch Hổ truyền dạy cho Thính Nhĩ, nó có thể nghe được những tiếng động dù là rất nhỏ, những tiếng nói của những vong hồn, hay những luồng pháp thuật hay ma thuật đang ở gần mình, và cảm nhận được âm khí dương khí hay những khí tức khác. Cứ thế Nhân ngày một hoàn thiện hơn, những đạo pháp mà Nhân học được từ Lão Nhân cũng phần nào được gọi là có chút thành quả, mấy tháng ròng rã ngủ ở ngoài nghĩa trang, cuối cùng Nhân cũng vượt qua, đêm nay Nhân không còn phải ra nghĩa trang để luyện mắt nữa. Đang ngồi thiền ở một nơi yên tĩnh trên tảng đá cao, Nhân bắt đầu lọc những sân hận của mình ra khỏi tâm trí.