Đế nhân - Chương 13.1
Chap 13:
Tiếng gà gáy lại cất lên, bắt đầu cho một ngày mới lại đến. Nhân nhoài người thức giấc, nhìn xung quanh trong phòng không thấy ai, Bạch Hổ lúc này đã ra ngoài, luyện khí công của mình ở giữa rừng. Nhân bước đến cửa tháp, ở giữa chiếc chuông mị hồn vẫn đang lơ lửng, phép thuật vàng kim đang bài trừ những ma lực của nó. Nhân đứng nhìn vào Mị Hồn Chuông mà cảm giác muốn sở hữu nó dâng lên khó tá. Lão Nhân cho gọi Nhân vào bên trong. Lão Nhân bắt đầu truyền dạy cho Nhân những pháp thuật cơ bản nhất. Đầu tiên Nhân được dạy cho cách ngồi thiền. Thiền định là một môn học rất khó đối với những người mới bắt đầu, Nhân cũng không ngoại lệ, nhìn thấy những người khác ngồi thiền hàng giờ đồng hồ, mà không hề bị những thứ xung quanh lay động Nhân nghĩ việc này chỉ cần ngồi yên nhắm mắt là xong, Nhưng khi chính mình bắt đầu ngồi thiền thì hoàn toàn không đơn giãn như vậy, tâm trí Nhân không thể tập trung, luôn có những ý nghĩ khác hay ý nghĩ đen tối hiện hữu trong đầu, Nhân muốn mở mắt để nhìn xung quanh, ngồi được một vài giây lại he hé đôi mắt ra mà nhìn, một ngày dài cứ thế trôi qua, Nhân chỉ việc ngồi thiền thôi mà vẫn không đâu vào đâu. Đêm đến, Khi Lão Nhân đang ngồi thiền định cùng vời bạch hổ trên tảng đá lớn, Nhân cùng tò mò mà bước tới, hỏi sư phụ của mình:
-Thầy ơiii, con Nhân đâyyy….
Lão Nhân khẽ mở mắt vì câu nói của Nhân, Lão Nhân cất tiếng hỏi:
-Không phải ta kêu con đi chép sách hay sao, lên tận đây có việc gì.
Bạch Hổ cũng bị cuộc nói chuyện kia mà ngưng thiền định, Nhân lại nói:
-Thưa thầy, anh Hổ, con chỉ muốn hỏi hai người cách ngồi thiền, sao hai người có thể ngồi hàng giờ đồng hồ mà không bị lay động bởi những thứ xung quanh.
Lão Nhân nhẹ nhàng mà đáp,
-thiền định có nhiều cách để tu tập và thực hiện, nhưng những cách được dùng và truyền dạy nhiều nhất là thả lỏng cơ thể và tinh thần, để tâm trí của mình thật trống rỗng, lơ lưng và bay bổng trong khoản không gian vô định. Lúc đó đầu óc mình sẽ được nghỉ ngơi, những ưu phiền cũng như những suy nghĩ tiêu cực sẽ không hiện lên, từ đó giúp người thiền định trở nên nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Nhưng cách này rất khó thực hiện, người mới tu tập thiền định còn bị xao động bởi những thứ xung quanh, tâm trí không thể nào ngưng suy nghĩ và thả lỏng được.
Nhân thắc mắc lại hỏi thêm:
-Vậy không còn cách nào nữa hả thầy.
Lão Nhân kêu Nhân lên trên tảng đá rồi kêu cậu ngồi theo tư thế thiền định, hai bàn tay đặt trên hai đầu gối, ngón cái, ngón út và ngón trỏ đưa ra, ngón giữa và ngón áp út thu vào lòng bàn tay, Lão Nhân lại nói:
-Bây giờ còn hãy tập trung điều khí thật chậm, hít thật sâu, và thở ra từ từ và chậm rãi, mỗi khi thở ra, con phải quán rằng con đang xã bỏ những tính xấu, như là tham lam, ích kỷ, sân hận, kêu ngạo, si mê và ngu muội….
-Và tương tự, khi con hít vào, con phải quán rằng con đang thu nạp những điều tốt lành như từ bi, hỷ xả, thanh tịnh, vô lợi, vô ngã…
Nhân liền thực hiện theo lời của Lão Nhân nói, cậu hít vào thật sâu, rồi lại thở ra, kèm them đó những suy nghĩ sân hận ích kỷ cũng theo đó mà được cậu cho ra, Lão Nhân lại nói thêm:
-Sau khi hít vào, con phải dồn hơi xuống bụng, và giữ hơi ở đó một thời gian ngắn trước khi từ từ thở ra. Con phải tập như thế cho đến khi hoàn toàn buông xả, tâm trí dứt được các nỗi lo lắng ưu phiền, hoàn toàn thoải mái tự tại, thì lúc đó việc ngồi thiền sẽ trở nên dễ dàng hơn, từ đó mới tiến tới việc ngồi thiền mà thả hồn bay bổng, vô tư vô lo, dung hoà linh hồn và thể xác vào hư không.
Nhân được Lão Nhân chỉ dạy tận tình thì cậu chẳng mấy chốc mà ngồi thiền được lâu hơn trước, nhưng ngặt nỗi, khi trong đầu dấy lên suy nghĩ tiêu cực sân hận, thì như có một thứ gì đó trong người đang râm rang nóng lên, từng suy nghĩ thù hận, cảnh gia đình mình bị lửa thiêu chết. Cảnh cha nuôi bị Ngãi Tổ xé xác, tất cả đang chèn ép Nhân đến khó thở, có một luồng ma lực màu đen đang từ từ toả ra, muốn bao bọc lại toàn thân của Nhân. Lúc này như Nhân mới nhanh chóng mở mắt ra, cả người mệt nhoài đi, Nhân thở gấp lên từng tiếng, xung quanh bây giờ chỉ còn lại mỗi mình Nhân, Lão Nhân và cả Bạch Hổ ở đâu thì không thấy. Nhân vội vàng quay về phòng mình, thì thấy Bạch Hổ đã ngủ tự bao giờ, Nhân mệt mỏi mà ngã lưng rồi thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Trong mơ Nhân thấy mình vào một khoảng không gian vô định, xung quanh đều là từng làn khói sương trắng xoá, Nhân cứ thế bước đi, không biết đâu là điểm dừng, cũng không biết mình đang đi về đâu. Bất chợ có một chấm đen nhỏ phía trước, Nhân như thấy chút hy vọng, Nhân đi theo chấm đen nhỏ trước mặt, dần dần chấm đen này cũng dần dần hiện ra mỗi lúc càng rõ hơn, Nhân thấy rõ hơn là một bóng người đang đứng quay lưng về phía mình, Nhân đi tới và gọi người đó:
-Aii đóoo…… ai đóooo…. Anh Hổ à?