Đế nhân - Chương 12.3
Hai lá bùa đã bị Mị Hồn Chuông đánh nát, như thấy con mồi, Mị Hồn Chuông nhằm về phía Bạch Hổ mà lao tới, Bạch Hổ chợt giật mình, vận lực đỡ lấy. Ăn trọn một cú đánh từ chiếc chuông, Bạch Hổ lui về mấy bước, miệng chảy ra một dòng máu đỏ. Hai quỷ hồn cũng xuất hiện lao lên, đánh trả Mị Hồn Chuông để bảo vệ cho chủ nhân. Phía bên kia Lão Nhân lại bắt quyết chú, vẽ lên không trung những kí tự ngoằn nghèo, đan tay qua lại, hư ảnh của một tấm lưới phép vàng hiện lên, Lão Nhân điều khiển tấm lưới phép bay tới chụp lấy chiếc chuông, hai quỷ hồn thấy thế thì lui về phía Bạch Hổ, để tránh bị tấm lưới kia bao lấy mà ảnh hưởng đến pháp lực, Bạch Hổ lao đến tung cước mà đánh thẳng chiếc chuông. Mị Hồn Chuông lúc này bị trói chặt bởi tấm lưới phép, lại bị ma lực của Bạch Hổ đánh vào, nó bay loạn xạ, chợt bay đến trước mắt của Nhân mà lơ lửng, rồi rơi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lúc này mọi người đều dừng lại, Lão Nhân và Bạch Hổ từng bước từng bước chậm chậm tiến tới Mị Hồn Chuông. Nhân lúc này cũng từ từ cúi người xuống, nhặt lấy chiếc chuông. Lạ thay khi ở trong tay của Nhân, nó chỉ là chiếc chuông bình thường. Mọi người nhìn nhau thắc mắc, không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhân cũng khó hiểu, nhìn mọi người xung quanh mà không biết nói gì. Chợt có tiếng nói cất lên:
-Chủ Nhân, có phải chiếc chuông này muốn thu lấy nội đan của ta, khi còn ở trong rừng khi nội đan của ta xuất hiện thì chiếc chuông cũng bộc phát ma tính, vừa rồi cũng vậy. Khi ta nhả nội đan ra thì nó lại một lần nữa bộc phát lên.
Nhân cũng nữa tin nữa ngờ những điều Bạch Hổ vừa nói ra, Nhân gật đầu mà đáp:
-Cũng có thể lắm.
Quay người về phía Lão Nhân như đang chờ đợi một kết quả nào đó khác hơn, Lão Nhân lúc này tiến tới cầm lấy chiếc chuông trên tay Nhân mà nhìn chăm chú, sau đó kêu Nhân vạch áo cho mình xem vết thương do Ngải Tổ đánh vào, hình ảnh từng luồng khí đen trên vết thương, và luồng khí trên chiếc chuông là một, chợt hiểu ra điều gì đó, Lão Nhân gật gù mà nói:
-Có lẽ vì Nhân đang mang trên mình luồng ma khí của Ngải Tổ, nên chiếc chuông tưởng rằng đây là chủ nhân của nó, nên nó chỉ quy phục và chịu sự khống chế từ Nhân. Còn về phần tấn công Bạch Hổ, là vì chiếc chuông còn mang ma lực rất nhiều, khi phát hiện ra nội đan hay thứ cần để bồi bổ cho ma lực của nó, thì nó sẽ tự động bộc phát ma tính, mà lao về phía thứ đó để thu lấy linh lực.
Nhân như ngầm hiểu ra những điều Lão Nhân vừa nói, chợt trong đầu của Nhân loé lên một suy nghĩ cực kì táo bạo, rồi Nhân chợt nhoẻn miệng cười, Nhân mới nói:
-Thưa thầy, vậy bây giờ con là chủ nhân của Mị Hồn Chuông. Con phải làm sao để điều khiển được nó.
Lão Nhân thắc mắc về câu hỏi của Nhân, Lão Nhân đáp:
-Con không có pháp lực, thì làm sao điều khiển được nó. Nhưng có phải con muốn Mị Hồn Chuông trở thành Pháp khí riêng của mình.
Nhân hơi bất ngờ vì Lão Nhân đã nhìn ra ý định của mình, Nhân nói:
-Dạ thưa thầy, Mị Hồn Chuông đã cướp đi sinh mạng của cha nuôi con. Con chỉ muốn giữ bên mình để làm vật kỷ niệm. Ngoài ra con không muốn có ý định nào hơn.
Lão Nhân nheo mắt, tay phải đưa lên vuốt râu mà nói:
-Được rồi, nếu như vậy. Ta sẽ lọc bỏ ma tính trên chiếc chuông, với ma tính trên người con. Sau đó sẽ để cho con dùng linh lực mà sở hữu nó. Nhưng trước hết ta sẽ dạy cho con một pháp thuật.
Nói rồi Lão Nhân quay vào bên trong tháp, lại để cho Mị Hồn Chuông gội rửa ma tính của mình.
Đêm đó, Nhân đang ngồi để Lão Nhân dùng pháp lực rút hết ma tính ở vết thương của Nhân. Ở giữa ngực, từng làn khói đen từ từ bốc lên, những làn khói bay từ từ rồi bị một lực hút thẳng về phía ngôi tháp, điều này diễn ra mà không ai có thể nhìn thấy. Bên trong lồng ngực của Nhân, một luồng ma lực len lõi đã chui vào bên sâu vào bên trong tâm, nó ẩn hiện mà nấp ở đó. Bên ngoài khi thấy vết đen đã mờ dần, Lão Nhân mới dừng lại mà gật gù:
-Ta đã rút hết ma khí trong người con. Giờ hãy về nghĩ ngơi, ngày mai ta sẽ hướng dẫn cho con một số đạo pháp cơ bản.
Bạch Hổ đỡ Nhân đứng dậy, hai người cúi chào rồi lui về phòng mình, Lão Nhân lúc này nhấp một ngụm trà rồi khẻ thở dài:
-Haizzz, số kiếp khó tránh……
Ở phía Mị Hồn Chuông, nó vẫn thoát ra từng làn khí đen, rồi chui vào lại bên trong, dường như nó đang hấp thu cả linh khí đang gội rửa nó.
Nhân bước về phòng, nằm miên man suy nghĩ, trong tay ta bây giờ đã có Mị Hồn Chuông, và có cả Bạch Hổ, việc sắp tới là học pháp lực, mối thù gia tộc sẽ được trả nhanh chóng. Miên man mà chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Bạch Hổ lúc này đi lên tảng đá lớn trên cao, để ngồi hấp thụ linh khí trời đất, Lão Nhân cũng đang ở đây, khi thấy Bạch Hổ vừa lên, Lão Nhân đã cất tiếng:
-Bạch Hổ, Thiên tử sau này phải nhờ vào ngươi rồi. Ta nhìn ta được tâm ma của thiên tử, nó đang lớn dần, ta chỉ sợ một ngày nào đó, tâm ma xâm chiếm cả cơ thể và lý trí của nó.
Bạch Hổ không hiểu điều Lão Nhân vừa nói, liền hỏi lại:
– Chẳng phải cậu ta có chân mệnh Thiên Tử hay sao, tại sao phải nhờ tôi. Chẳng phải cậu ta mới là người giúp tôi đi theo con đường chánh đạo hay sao.
Lão Nhân lúc này mới nhìn về xa xăm mà nói:
-Haizzz, Bạch Hổ à, có lẽ ngươi không biết, đúng là cậu ta có chân mệnh thiên tử, nhưng đại kiếp ở kiếp này, đang nuôi lớn tâm ma của cậu ấy. Ngươi theo cậu ta trên quảng đường sau này, hãy cố mà kìm nén tâm ma của cậu ấy. Sắp tới đại nạn sẽ xảy ra nơi này. Lúc đó Thiên Tử sẽ bước vào đại kiếp. Đại kiếp này phần nào cũng sẽ ảnh hưởng đến chân mệnh của cậu ta. Ngươi là kẻ bề tôi, thì hãy cố mà giúp đỡ chủ nhân của mình.
Bạch Hổ lúc nãy cũng đã ngồi đối diện Lão Nhân, cậu ta cũng lên tiếng:
-Chân mệnh Thiên Tử, lại còn phải bắt cậu ta trải qua đại kiếp, haizzz…. Ông trời thật biết trêu ngươi người ta.