Đế nhân - Chương 11.2
Nhân run rẩy, không biết nên làm gì tiếp theo, cứ ngồi lì trên đấy, phía bên dưới con hổ đã nằm yên, nhưng đôi mắt vẫn nhìn về phía của Nhân. Đôi mắt nó đỏ rực, từ từ phát ra một thứ gì đó rất ma mị, Nhân nhìn thẳng vào đôi mắt của nó mà như bị thôi miên, đầu óc mụ mị hẵn đi, rồi từ từ như ai đó đang xúi giục Nhân tuột khỏi cành cây. Nhân đã tuột được một đoạn gần nữa thân cây, con hổ lúc này nhe đôi nanh sắt nhọn của nó ra, chuẩn bị đón lấy con mồi mà ngấu nghiến. Từ xa bồn luồng khí tức từ đâu bay tới, đánh thẳng vào người hổ trắng, bốn nhúm lông trên người nó cháy rụi, bị đánh bất ngờ con hổ rú lên một tiếng dài đau đớn, nó gầm lên một tiếng lớn đến đinh tai nhức óc, như muốn thị uy rằng kẻ nào đánh lén nó thì hãy mau xuất đầu lộ diện. Từ bốn phía, hàng chục người tay cầm vũ khí, có bốn người dẫn đầu tay thì cầm kiếm gỗ, tay còn lại cầm những lá bùa màu vàng, tất cả xông tới với những khuôn mặt đằng đằn sát khí mà bao vây lấy hổ trắng. Một người chỉ thẳng kiếm về phía con hổ mà quát to đầy thị uy:
-Bạch Hổ, bọn ta đã mai phục ngươi từ rất lâu. Ngày hôm nay ngươi phải chết dưới thiên la địa võng của Cước Sơn đạo quán bọn ta…
Con hổ biết mình bị mai phục nên khuôn mặt gầm gừ lên giận dữ, chợt có tiếng nói ồ ồ phát ra:
-Đạo phái Cước Sơn, ta và các ngươi không thù không oán, hà cớ gì xen vào chuyện của ta.. hửmmm..
Nhân từ trên cao như không tin đây là sự thật,
-Con hổ biết nói tiếng người, mình có nghe nhầm không
Phía bên kia một người mặc đạo bào màu nâu, tóc búi gọn gàng, lên tiếng:
-Đúng, chúng ta không thù không oán. Nhưng ngươi vì tu luyện tà đạo mà lạm sát người vô tội, đã biết bao người phải chết dưới nanh vuốt của ngươi. Bọn ta không thể bỏ mặt làm lơ, cho người muốn giết ai thì giết, muốn ăn ai thì ăn.
Con Hổ lại nhe hàm răng mình ra mà gầm gừ nói:
-Lũ con người các người tu đạo được, thì ta cũng tu đạo được, ta tu đạo kiểu gì là việc của ta, không cần các ngươi quản.
Người đàn ông lại lên tiếng:
-Được, vậy thì hôm nay bọn ta sẽ thế thiên hành đạo, diệt đi mối hoạ cho dân. Các huynh đệ, chúng ta lên.
Nói rồi cả đám người lao đến, tung kiếm chém về phía Bạch Hổ, con Bạch Hổ lúc này cũng không kém cạnh, nó xoay người tung chân quào lấy một vòng, ma lực thoát ra, đánh bật đám người ra xa, Bạch Hổ lao tới phía người đàn ông mặc áo nâu mà vồ lấy, người này rút trong vung bùa bắn liên tục vào phía Bạch Hổ, Bạch Hổ nhảy sang bên này bên kia để né, thân xác to lớn nhưng lại thân thủ lại rất nhanh nhẹn. Không hổ danh là chúa sơn lâm. Bạch Hổ lao đến gần đang tung một chảo về phía kẻ thù, thì bị ba người đằng từ đằng sau dùng dây phép màu đỏ vung tới trói vào hai chân và đầu mà lôi ngược trở lại, Bạch Hổ bị giật ngược ngã bật ra sau, lăn tròn một vòng rồi vùng vẫy, Bạch Hổ càng vùng vẫy thì ba sợi dây phép càng siết chặt, làm cho nó đau đớn mà rú lên từng tiếng, thừa cơ hội người đàn ông kia lại lao lên từ trên cao đâm thẳng kiếm xuống người Bạch Hổ.
mũi kiếm lao thẳng xuống, chỉ còn cách ngực con hổ một đốt ngón tay, thì có hai bóng đen từ đâu lao vun vút tới đá văng người đàn ông ra xa, hai bóng đen lại lao đến tung cước đá về phía ba người đang dùng dây trói Bạch Hổ. Quá bất ngờ, ba người không kịp trở tay cũng bị đánh văng ra, đám người còn lại thì lao đến đỡ lấy 4 người họ. Hai bóng đen lúc này mới quỳ xuống trước mặt Bạch Hổ mà nói:
-Bề tôi đến trễ. Mong chủ nhân thứ tội.
Hai bóng đen này chính là hai con ma trành, đã bị Bạch Hổ ăn thịt rồi bắt hồn để phục tục cho nó. Bạch Hổ đã ăn nuốt linh hồn hàng trăm sinh mạng, chỉ giữ lại hai quỷ hồn mạnh nhất này mà làm hầu cận cho mình. Lúc này Bạch Hổ đứng hiên ngang, từng sợi dây phép từ từ bị ma khí trong người Bạch Hổ thiêu đốt mà cháy rụi, Bạch Hổ lên tiếng:
-Hai quỷ hồn, may mà các ngươi đến kịp. Mau giết hết lũ bọn chúng cho ta, linh hồn của tất cả bọn rác rưởi này, ta sẽ cho bọn ngươi dùng để tu luyện.
Hai quỷ hồn lập tức lao về phía đám người mà tấn công, ma lực từ hai quỷ hồn này cũng thuộc dạng đại quỷ, từng làn âm phong kéo đến, những luồng ma lực cứ thế được bắn về phía đám người, hai người mặc bộ đạo bào vàng thủ thế, tạo vòng kết giới chặn lại từng luồng ma lực kia. Hai quỷ hồn cứ thế lao đến, trên tay cầm đao mà chém thẳng vào vòng kết giới. Bên kia Bạch Hổ cũng lao tới, vồ lấy người mặc bộ đạo bào nâu mà tung chảo. Người đàn ông lúc này phải nằm chịu trận dưới từng làn mòng vuốt của Bạch Hổ. Dưới chân giày của người đàn ông bật ra một mũi dao, ông ta dùng chân đâm ngược lên lưng của Bạch Hổ. Đau đớn Bạch Hổ cúi gầm người cắn lấy ông ta. Người đàn ông vẫn liên tục đá vào lưng Bạch Hổ. Mũi dao này có độc khí, từ những nhát đâm chảy ra những dòng máu đỏ pha lẫn đen.